Trạch Nhật Phi Thăng (Full)
Chương 449: Đại Nhật chân kinh 1 ⅋lt;⅋gt;
Thời Vũ Tình cúi đầu, ngoài kim triện tiên lục ra bên dưới còn có một tấm bản đồ, bên trên vẽ dãy núi, bên cạnh dãy núi viết chữ “Côn Lôn”.
Thời Vũ Tình mở kim triện tiên lục ra, chỉ nghe bên tai vang lên âm thanh tiên đạo hùng vĩ, vang vọng trong đầu.
Đó là âm thanh mà người thường không cách nào hiểu được, nhưng Thời Vũ Tình lại như hiểu được, cúi người lạy nói: “Cẩn tuân pháp chỉ.”
Cô giơ tay nâng tiên phù và bản đồ chậm rãi đứng dậy,chỉ thấy hào quang trên mái vòm biến mất, một thế giới khác cũng từ từ tiêu tan.
“Sư tổ ban kim triện tiên phù để bảo vệ ta, bảo ta tới Côn Lôn.”
Thời Vũ Tình nói với kiếm đồng: “Sư tổ nói cho ta biết, Côn Lôn cảnh sắp mở cửa hoàn toàn, bên trong có cơ duyên cực lớn, đã đánh dấu trên bản đồ. Ta phải lên đường ngay. Kiếm tổ, ngươi ở lại trấn thủ kiếm môn, ta mang Hạo Nguyệt luân đi thôi!”
Kiếm đồng vội vàng nói: “A Ứng thì sao?”
Thời Vũ Tình do dự một chút rồi nói: “Hắn đang trong giai đoạn mấu chốt của thời kỳ điên cuồng, không đợi hắn được.’
Cô chuẩn bị một chút, gọi Thương Dương tôn giả tới dặn dò vài câu rồi quăng Hạo Nguyệt luân lên không trung. Hạo Nguyệt luân hóa thành một vầng trăng tròn. Thời Vũ Tình phi thân vào vầng trăng tròn, chỉ thấy vầng trăng lơ lửng giữa trời, xé gió bay về phía xa tây.
Nửa tháng sau, phía cuối mười dặm tuyệt bích, Hứa Ứng ngồi kết già, tuy bẩn thỉu nhưng trên mặt không một cọng râu.
Bộ dáng y vẫn là thiếu niên.
Hứa Ứng nhìn chằm chằm vào vách đá của sư tổ đời đầu, đột nhiên đi vào chiến trường ý niệm, đối diện với sư tổ đời đầu phong hoa tuyệt đại, xuất kiếm đâm tới.
Kiêm quang lóe lên, kiếm ý tinh thuần, ý thủ Thái Nhất, chiếu rọi lên kiếm tâm của ý thức sư tổ đời đầu, chỉ để lại một điểm tròn.