Trạch Nhật Phi Thăng (Full)
Chương 427: Đàm phán với Mạnh Bà 1
Thời Vũ Tình âm thầm chọc vào eo Hứa Ứng, nhỏ giọng hỏi thăm: “A Ứng sư thúc, bà lão bán trà mà ngươi muốn ta liên thủ để đối phó, chính là Mạnh Bà?”
Hứa Ứng ra vẻ nghiêm túc đáng tin cậy, hạ thấp giọng nói: “Không phải. Ngươi đừng chọc vào eo ta.”
Thời Vũ Tình nói: “Ngươi còn định cưỡng ép, sợ đánh không lại bà ta nên muốn ta giúp ngươi...”
“Ta nói không phải rồi mà. Ngươi đừng đoán mò, ta có nói thế đâu!” Trên trán Hứa Ứng đổ mồ hôi lạnh đầm đìa.
Mạnh Bà nâng cặp mắt già nua lờ đờ lên, quan sát y vài lần rồi nhếch miệng cười nói: “Đến đây uống trà, lấy trà, đi ngang qua; còn có kẻ muốn giết lão thân đang treo dưới cầu nữa. Lão thân gặp những người này nhiều rồi, nhưng hiếm có ai đến đây hỏi chuyện. Lão thân chỉ bán trà ở đầu cầu, có thể làm được gì cho công tử kia chứ? Công tử uống trà đi.”
Bà lão đẩy bát trà tới trước mặt Hứa Ứng, rót nước trà ngon vào.
Thời Vũ Tình lập tức căng thẳng hẳn lên, ngón tay chọc vào eo Hứa Ứng như mưa, hạ thấp giọng nói: “Đừng uống, uống vào là toi đấy... Toi rồi!”
Hứa Ứng cầm bát trà lên uống một hơi cạn sạch.
Thời Vũ Tình lộ vẻ tuyệt vọng, dậm chân nói: “Sao ngươi lại uống? Lần này toi thật rồi!’
Hứa Ứng buông bát trà xuống nói: “Hơi nhạt một chút. Chưởng môn, đừng chọc eo, đau.”
Thời Vũ Tình trợn trừng hai mắt, khóe mắt Mạnh Bà giật giật, cười nói: “Ngươi uống xong trà thì đi xuống được rồi.”
“Ta có chuyện muốn mời bà bà hỗ trợ.” Hứa Ứng tiếp tục mỉm cười nói.
Mạnh Bà giương mắt dò xét y, lại rót một bát trà, hờ hững nói: “Chuyện gì? Công tử uống trà.”
Hứa Ứng nâng ấm trà trên bàn lên uống một hơi cạn sạch, buông bát trà xuống nói: “Ta muốn thỉnh giáo bà bà về thân thế của mình. Xin hỏi bà bà có biết khu đất Hứa gia không?”