Trạch Nhật Phi Thăng (Full)
Chương 418: Tiên đạo ô nhiễm 1
Hứa Ứng nhìn theo tiếng kêu, chỉ thấy một thiếu nữ mặc y phục màu xanh nhạt đang đứng giữa không trung, sau lưng là một vầng trăng sáng, ánh trăng rực rỡ, xung quanh là vô số lưỡi phi kiếm lơ lửng giữa không trung.
Còn ở bên dưới là một ông lão tóc trắng, chỗ đỉnh đầu đã trọc lốc, có thể phản chiếu ánh sáng.
Nửa người dưới của ông lão lại là một con cóc ba chân, trên người mọc đầu cục thịt, tướng mạo hung ác nhìn chằm chằm vào thiếu nữ trên không trung.
“Sau ba ngàn năm, ta tới tìm các ngươi, gây dựng lại Thục Sơn kiếm môn! Các tôn giả kiếm môn đang ở đâu?” Thiếu nữ kia đột nhiên cảm giác được, nhìn theo phía Hứa Ứng.
Hứa Ứng cẩn thận từng chút một đi ra, cười nói :”Cô nương, không phải ta cố ý quấy rầy mà là ta lạc đường, có thể nhờ cô nương chỉ giáo làm sao mới có thể đi tới cầu Nại Hà không?’
Thiếu nữ đang định lên tiếng thì đột nhiên mái tóc trắng phau của ông lão tóc bay phất phới, căng phồng theo làn gió, vô số ánh sáng trắng rung động vù vù, đánh về phía Hứa Ứng.
Hứa Ứng kinh hãi, từng sợi tóc trắng lại hóa thành vô số kiếm chiêu tinh diệu tuyệt luân, đâm về phía y!
Y mới gặp kiếm ý sắc bén mênh mông như vậy có một lần, đó là lúc ở trong miếu hoang tại cõi âm, Lý Tiêu Khách đối mặt với chủ nhân của Hàn Nha, hắn bị vị bá chủ cõi âm tập kích, khôi phục cái tâm kiếm đạo, thi triển kiếm đạo vô thượng cắt đứt tro tàn, sừng sững giữa thiên địa!
Lần đó kiếm ý của Lý Tiêu Khách cũng sắc bén hùng hồn như lão già cóc này!
Thiếu nữ thấy vậy vội vàng quát: “Mau tránh ra!”
Thân hình cô lóe lên, xuất hiện trước mặt Hứa Ứng, vầng trăng sau lưng nhô lên cao, vô số kiếm khí bay ra, đối phó với mái tóc trắng của lão già cóc!
“Ta không ngăn được...” Trong lòng cô tuyệt vọng.
Lão già cóc này là Thương Dương Tôn Giả của Thục Sơn kiếm môn, ba nghìn năm trước trong thời Đại Hán, Thục Sơn kiếm môn đã phát hiện ra thiên địa sinh biến, Thương Dương vì bảo tồn sinh lực cho Thục Sơn kiếm môn nên thống lĩnh đông đảo tôn giả, cam tâm tình nguyện vào trong Vọng Hương Đài.