Trạch Nhật Phi Thăng (Full)
Chương 417: Thục Sơn kiếm môn 2
Hứa Ứng nhanh chân chạy về phía trước, vừa chạy vừa khóc lóc, ngọn lửa tách sang hai bên, tạo thành một con đường không ngừng trải dài về phía trước.
Y loáng thoáng chứng kiến thân hình khổng lồ đang chém giết với cặp vợ chồng, thấy thần linh nguy nga không gì sánh được vung vũ khí phủ kín không trung.
Y ra sức chạy về phía trước, tiếng dặn dò “Hứa Ứng Hứa Ứng" như khắc sâu vào trong tâm trí của y, không cách nào xóa nhòa, chỉ có thể từ từ phong ấn.
Y tiếp tục chạy về phía trước, chạy không ngừng bước. Cuối cùng biển lửa trước mặt cũng biến mất.
Y lao ra khỏi biển lửa, quay đầu nhìn lại, biển lửa đã biến mất. Những người khổng lồ hùng vĩ nguy nga cũng không còn bóng dáng, cứ như mọi chuyện vừa rồi chỉ là một giấc mộng. Hứa Ứng cúi đầu nhìn hai tay mình, đôi tay đã trưởng thành, to bè rắn chắc. Y không còn là đứa bé bất lực chạy trong biển lửa, y đã lớn.
“Nơi này là Vọng Hương Đài, có thể chứng kiến quê hương.”
Hứa Ứng quay đầu lại lần nữa nhưng Vọng Hương Đài không làm như ý nguyện của y, không cho y thấy quê hương. Y chỉ thấy làn khói xanh mênh mông phủ kín sông núi.
Vừa rồi y chạy như điên trong biển lửa, không biết chạy bao xa, giờ phút này bốn phía cực kỳ lạ lẫm, y cũng không biết bây giờ mình đang ở đâu trong Vọng Hương Đài.
“Có lẽ thứ ta thấy trong Vọng Hương Đài không phải quá khứ mà là quê hương trong trí nhớ của ta.”
Hứa Ứng thầm nhủ trong lòng: “Có lẽ Vọng Hương Đài không thần kỳ như vậy, nó chỉ giúp chúng ta mở ký ức ở sâu trong lòng. Cha mẹ ta, quá khứ của ta, thật ra đều giấu trong trí nhớ của ta.”
Ánh mắt y nôn nóng hẳn lên, từng bát Mạnh Bà thang chôn vùi ký ức từng kiếp của y. Tìm thấy Mạnh Bà là có thể mở được những ký ức này, y sẽ nhớ lại tuổi thơ, nhớ lại cha mẹ, nhớ lại quá khứ của mình.