Trạch Nhật Phi Thăng (Full)
Chương 415: Lại tới Vọng Hương Đài 2 ⅋lt;⅋lt; KIM PHIẾU = BẠOChương⅋gt;⅋gt;
Âm thanh ngoài điện nói: “Có lẽ ta nên mời vị tiểu đạo hữu này tới.”
Kiều Tử Trọng nói: “Nga Mi ta có rất nhiều sư tổ phi thăng, ba ngàn năm trước khi thiên địa biến đổi bọn họ đã ra tay bảo vệ thằng nhóc độc đinh của Nga Mi này. Ngươi mà động vào hắn, ta không biết kết quả của ngươi sẽ ra sao, nhưng ngày này sang năm ta sẽ viếng mộ cho đạo hữu.”
Âm thanh ngoài điện im lặng, một lúc lâu sau không lên tiếng.
Kiều Tử Trọng vẫn âm thầm đề phòng, không dám sơ sẩy. Cứ như vậy đến sáng sớm, mặt trời mọc, ánh nắng chiếu vào Dược Sư điện, chỉ nghe bên ngoài điện vang lên một tiếng thở dài u oán, tiếng thở dài xa dần.
Kiều Tử Trọng vẫn không dám lơi lỏng, vẫn rất đề phòng, lại qua thời gian một chén trà, đã có ánh mặt trời chiếu vào trong Dược Sư điện.
Đột nhiên “vầng thái dương” ngoài điện vụt tắt, âm thanh kia cười nói: “Đạo hữu cẩn thận cả đời, tại hạ bái phục.”
Giọng nói của hắn đi xa.
Kiều Tử Trọng chờ đợi một lúc rồi mới trầm tĩnh lại.
Hắn đẩy cánh cửa Dược Sư điện ra, mặt trời vừa ló, mây mù trắng ngần lượn lờ trên dãy núi Nga Mi, Kim Đỉnh lấp lánh dưới ánh nắng.
Kiều Tử Trọng như được sinh ra lần nữa, thở một hơi dài nhẹ nhõm: “Cuối cùng cũng sống sót.”
Vân Mộng trạch, Phù Tang thụ.
Ngày mới tờ mờ sáng, khí hậu hơi lạnh, ngọn lửa trên người Kim Ô cao tuổi ảm đạm dần, vì thế Kim Ô giương cánh, vỗ mạnh một cái, để ngọn lửa trên người mình lại cháy mạnh hơn.
Nó há miệng phù một tiếng phun thần hỏa hừng hực trong cơ thể ra, nhen lửa trên Phù Tang thụ.
Từ khi nó sống trên tán cây, gốc thần thụ này thi thoảng lại được thần hỏa của nó rèn luyện, dường như càng ngày càng hưng thịnh.
Hứa Ứng và quả chuông đi tới giữa làm sương mù mát mẻ của sáng sớm, chỉ thấy dân chúng nhà Thương đã bắt đầu một ngày mới vất vả, rất nhiều luyện khí sĩ cũng bắt đầu luyện công buổi sáng, cũng có một số người đang chuẩn bị giáo mác, lưới đánh cá, sẵn sàng đi săn.