Trạch Nhật Phi Thăng (Full)
Chương 408: Ắt thành nghiệp lớn 2
Tuy Ngoan Thất nói năng dông dài, nhưng chỉ nhỏ giọng nói chuyện.
Hiện tại mộ Thanh Sương sư tổ đã trở nên sạch trơn, cực kỳ trống trải, chỉ còn lại đầm nước đen và chiếc quan tài.
Quả chuông nói: “A Ứng, quan tài kia nằm vào là hài cốt không bị tiêu hủy, tạo phúc cho con cháu. Đầm nước đen này chắc cũng không phải bảo vật bình thường, hai món này e là không kém hơn hai mươi tư viên Sơn Hà Hạo Nguyệt châu!”
Hứa Ứng nhìn về phía đầm nước đen và quan tài gấm vóc, hết sức động tâm nhưng vẫn cố kiềm chế nói: “Ta có một cảm giác kỳ quái, thứ ở dưới đầm nước rất không lành. Nếu chúng ta động tới quan tài gấm vóc chắc chắn sẽ kinh động tới thứ dưới đầm. Ngài chuông, Thất gia, chúng ta đi thôi.”
Quả chuông lưu luyến không thôi, nhưng vẫn phải rút lui theo y.
Nhắc tới cũng lạ, sau khi nó bị đánh nát, được Trúc Thiền Thiền chữa trị, nó dính luôn cái bệnh của Trúc Thiền Thiền, thấy bảo vật nào là muốn mò tới tay.
Ngoan Thất tâm tư cẩn thận nói: “A Ứng, những bảo vật này đều có dấu ấn của chủ nhân, nếu chủ nhân phát hiện nơi đây mất trộm sẽ triệu hồi pháp bảo. Chỉ e cái bụng của ta không thể trấn áp đống bảo bối này, trực tiếp bị Thanh Sương sư tổ gọi đi.”
Hứa Ứng cười nói: “Cho nên Thất gia phải lập tức trở về Phù Tang Thụ, gặp Thiền Thiền, nhờ cô ấy xóa dấu ấn của Thanh Sương sư tổ. Thủ tiêu tang vật qua tay Thiên Thiền như vậy, những bảo vật này sẽ coi là sạch sẽ.”
Ngoan Thất giật mình, luôn miệng tán thành.
Bọn họ ra khỏi mộ phần của Phong sư thúc, Hứa Ứng nhìn bốn phía xung quanh, thấy không có ai bèn thu hồi cánh cửa gỗ nát.
Ngoan Thất ẩn mình trong núi, trườn qua vài đỉnh núi rồi mới điều động kiếm khí, xé gió bay đi, trở về Phù Tang Thụ tìm Trúc Thiền Thiền.