Trạch Nhật Phi Thăng (Full)
Chương 373: Tiên Thiên tầng chín vạn 2
Khí ngũ sắc tràn ngập khắp nơi, những nơi nó đi qua, từng bộ xương ngã dưới chân tiên sơn ngũ sắc dồn dập đứng dậy, đi lại như con rối giật dây.
Có bộ xương nhặt xương cánh tay của mình ở dưới đất lên, lắp lên người mình, có tên lại nhặt xương của kẻ khác, định lắp vào mình, cũng có mấy bộ xương tranh giành nhau một khúc xương.
Luồng khí ngũ sắc chảy ra xa hơn, những nơi nó đi qua vạn vật khôi phục, chiến trường thái cổ vốn hoang vu vắng vẻ cũng trở nên xanh biếc sum suê, cây cối san sát, hoa cỏ um tùm.
Thậm chí còn có bộ xương chim chóc chui từ dưới đất lên, vỗ hai cánh xương, không ngờ cánh xương lại từ từ mọc ra máu thịt, sinh ra lông vũ.
Một lúc lâu sau, chim chóc vỗ cánh bay lượn, xung quanh thơm ngát hương hoa.
Khí ngũ sắc lan tỏa tới phạm vi rộng hơn, từ từ đi tới dưới một đôi chân.
Đột nhiên, đôi chân này nhúc nhích.
Trước cánh cửa hỏng, một bộ xương khô đã mọc ra máu thịt, trợn con mắt không mí, thò ra ngoài cửa, hết nhìn đông lại nhìn tây. Nhưng ngay lúc này một bàn tay đặt lên mặt nó, xách nó lên.
Phía sau cửa, những bộ xương khác thấy vậy cực kỳ sợ hãi, dồn dập lùi lại.
Võ Thiên Tôn sắc mặt hờ hững, bàn tay nắm bộ xương vận sức, cái đầu của bộ xương bộp một tiếng nổ tung, máu thịt bắn ra khắp nơi.
Những bộ xương khác cảm thấy sợ hãi, kêu lách cách chạy tứ tán.
Bọn chúng là xương của những luyện khí sĩ tới đây mạo hiểm tìm kiếm bảo vật. Những luyện khí sĩ tới núi ngũ sắc tìm bảo vật nhưng không qua được tường gió này, chết ở nơi đây.
Khí ngũ sắc ở đây không phục sinh chúng, hồn phách và thần thức của chúng đã tiêu tán, cho dù mọc ra máu thịt, khôi phục nhịp tim cũng chỉ là cái xác không hồn,không có ý thức riêng.
Bọn chúng bị cõi âm ẩn hóa, chỉ biết giết chóc và cướp đoạt hồn phách và dương khí của người khác, giờ gặp một kẻ càng hung hãn, sợ tới mức chạy trối chết.
Võ Thiên Tôn nhanh chân đi vào trong cánh cửa hỏng, cổ họng phát ra tiếng hô khàn khàn.