Trạch Nhật Phi Thăng (Full)
Chương 368: Nếu có ánh sáng 1
Hứa Ứng dừng bước, nhìn thi thể trên sườn đồi.
Trong lời nói của Võ Thiên Tôn có hai tầng ý tứ, tầng thứ nhất là thực lực của thi thể này không thể coi thường, ý thứ hai là thi thể này có uy hiếp đối với bọn họ.
Thi thể trên sườn đồi như cảm ứng được ánh mắt của họ, đột nhiên mở mắt ra, nhìn về phía họ.
Võ Thiên Tôn nhanh chóng bước tới, ngăn trước mặt Hứa Ứng. Phía trước Hứa Ứng bùng lên tiên quang, ngọc vũ quỳnh lâu xuất hiện, chỉ trong chớp mắt đã như từ Quỷ Vực chuyển tới thiên Đình, khắp nơi đều là cảnh sắc lộng lẫy!
Y cảm thấy bản thân tiên khí bồng bềnh, từ chân đến đều đều sảng khoái, cứ như bản thân đã thành đạo, hồn phách, thần thức, nguyên khí, thân thể tự tại như đạo.
Đây là tiên ư?
Y vừa nghĩ tới đây, bên tai bỗng vang lên tiếng rống kinh thiên động địa, tiên cảnh theo tiếng rống mà tan rã, lại trở về chiến trường thái cổ như Quỷ Vực!
Tầm mắt Hứa Ứng khôi phục bình thường, lập tức chứng kiến một cảnh tượng khủng khiếp, thi thể bị ghim trên vách đá sắc mặt âm u, mái tóc sinh trưởng điên cuồng, múa lên như kiếm, đâm về phía bọn họ!
Nếu không phải Võ Thiên Tôn ngăn trước mặt Hứa Ứng, có lẽ ngay khi rơi vào ảo ảnh, y đã bị mắc lừa.
“Viu viu viu!
Từng sợi tóc sắc bén vô song, lướt qua một món thần binh cách đó không xa, món thần binh đó qua bao năm tháng vẫn không bị ăn mòn nhưng khi sợi tóc lướt qua lại đứt thành hai nửa.
Hứa Ứng thấy mà tê dại da đầu. Đột nhiên sau lưng Võ Thiên Tôn hiện lên Thập Nhị Trọng Lâu, ánh kim bùng lên, Nguyên Thần và thân thể hòa làm một, vung quyền về phía sợi tóc không gì không cắt kia!
Những sợi tóc kia đâm vào nắm đấm của ông, chui vào da thịt ông, đột nhiên nâng ông lên, kéo ông về phía vách núi.
Võ Thiên Tôn phất tay chặt đứt sợi tóc, thân hình đã tới trước mặt thi thể kia!