Trạch Nhật Phi Thăng (Full)
Chương 355: Võ Đạo Tiên Thiên 2
Đôi mắt Hứa Ứng toát lên vẻ tự tin, nói: “Nghị bá, ngươi yên tâm đi, ta sẽ không để mình gặp nguy hiểm nữa đâu. Lần này ta sẽ sống lại, báo thù cho mẫu thân, đoạt lại những thứ thuộc về mình!”
Lão đầy tớ Phù Nghị nở nụ cười vui mừng, lau hai hàng lệ, nói: “Công tử có lòng như vậy, lão nô sẽ dốc hết sức giúp đỡ, có chết mới thôi!’
Hứa Ứng gật đầu nghiêm nghị: “Chắc chắn ta sẽ không phụ lòng kỳ vọng của Nghị bá!”
Ánh mắt lão nô Phù Nghị lóe lên vẻ sắc bén, nói: “Mấy ngày nay lão nô âm thầm điều tra, ám toán công tử là cao thủ Tiên Thiên mà đại thế tử Hứa Hạo mời tới, môn hạ quốc sư, Tiên Thiên tầng hai Kim Bằng!”
Hứa Ứng hừ một tiếng, thù hận trong mắt hừng hực như lửa: “Kim Bằng! Nghị bá, ngươi đừng động tới Kim Bằng, cứ giao cho ta!”
Lão nô Phù Nghị kinh ngạc ngẩng đầu lên, lấy làm khó hiểu: “Công tử...”
Hứa Ứng thản nhiên nói: “Nghị bá, nếu ta không nhìn lầm, ngươi cũng là cao thủ Tiên Thiên? Ngươi đi theo bên cạnh hai mẹ con ta, thật ra luôn bảo vệ hai mẹ con chúng ta. Với thực lực của ngươi, đối phó với Kim Bằng không khó, nhưng ta muốn tự tay báo thù!”
Lão nô Phù Nghị lại không nhịn nổi rơi lệ, nức nở nói: “Công tử, ngài lớn thật rồi.”
Hứa Ứng tỏa ra luồng bá khí nhàn nhạt, nói: “Nghị bá, ta đã không phải ta trước kia.”
Lão nô Nghị Bá lau nước mắt, thần thái dứt khoát nói: “Nếu công tử đã có quyết tâm như vậy, lão nô sẽ không nhúng tay vào chuyện này nữa. Công tử, cái chết của nương nương có liên quan tới một chuyện khác, để lão nô điều tra việc này, mấy ngày tới công tử phải cẩn thận!”
Hứa Ứng gật đầu, thản nhiên nói: “Ngươi yên tâm, lần này ta tỉnh lại, không ai có thể làm hại ta!”
Phù Nghị lòng đầy kích động, quay người đi khỏi, lẩm bẩm nói: “Tiểu tư, người thấy không? Cuối cùng công tử cũng trưởng thành rồi, trưởng thành rồi...”
Hứa Ứng đợi lão đi khỏi rồi mới ra khỏi phòng.
Trong Tương Vương phủ, thiếu niên bị người hầu trong phủ khinh bỉ châm chọc khiêu khích, nhưng coi như làn gió phất qua trước mặt, không hề để ý.
“Ta cũng phải nhanh chóng tu luyện, sớm tới ngày đột phá Tiên Thiên! Dựa vào kinh nghiệm hai đời của ta, khà khà, muốn nổi bật trong thế giới này không khó! Đại thế tử, đệ tử quốc sư, các ngươi cứ chờ đấy! Ta sẽ như Đại Hạ Long Tước, hót một tiếng kinh người!”
...
Lão nô Phù Nghị vội vàng rời khỏi Tương Vương phủ, quốc đô thành của Đại Hạ lộng lẫy phồn hoa, đông đảo cao thủ Tiên Thiên, rồng rắn lẫn lộn. Phù Nghị sắc mặt u sầu đi vào một quán trà, trong quán trà có một cô gái váy đỏ và một ông lão tóc trắng đang ngồi ven đường đánh cờ.