Trạch Nhật Phi Thăng (Full)
Chương 345: Đao của Kim Bất Di 2
Con Tam Túc Kim Ô đứng sau lưng Hứa Ứng như con kền kền khổng lồ, ba cái chân nhảy tới nhảy lui.
Nó cực kỳ hưng phấn, chỉ sợ chủ nhân khi xưa thấy xa lạ, nói luôn miệng. Nhưng trí nhớ của nó lại không được tốt, rất hay quên, lại cực thích nhặt đồ linh tinh.
“A Ứng, ngươi đánh rơi con côn trùng này à?” Nó hiếu kỳ lung lay đầu Ngoan Thất, giơ tới trước mặt Hứa Ứng, dò hỏi.
“Không phải.”
“Thế ta ăn nhé.”
“Không được... Thất gia, ngươi tỉnh lại đi, mau tỉnh lại đi... Đúng, ngươi không bị ăn thịt, mới đến yết hầu là đã phun ngươi ra rồi. Không bẩn, không bẩn đâu.” Hứa Ứng an ủi con rắn.
Lại một lúc sau, Kim Bất Di quay sang hỏi Hứa Ứng: “A Ứng, ngươi đánh rơi thiếu niên này à?”
Tiết Doanh An bị Kim Ô ngậm đầu, tuyệt vọng, treo dưới miệng Kim Ô mà bất lực không thể làm gì, cũng không dám giãy dụa.
“Không phải, đừng ăn đừng ăn! Vị này là hảo bằng hữu!” Hứa Ứng kinh hãi, cứu Tiết Doanh An.
Kim Bất Di buông Tiết Doanh An xuống, vỗ đầu thiếu niên an ủi, nói: “Ta không ăn thịt người!”
Một lúc lâu sau nó lại nhấc Tiết Doanh An lên, hỏi Hứa Ứng: “A Ứng, ngươi làm rơi à?”
Hứa Ứng và Thanh Bích tiên tử, Tiết Doanh An cùng trở lại Cửu Thái lĩnh dưỡng thương, trên Cửu Thái lĩnh, môn hạ đệ tử của Lý Tiêu Khách nghi hoặc thông thôi.
“Nơi này không lành.”
Thanh Bích tiên tử đứng trên Cửu Thái lĩnh nhìn xuống vùng đất Thiên khiển bên dưới, cũng cảm thấy kinh hãi, nói với Tiết Doanh An: “Chắc chắn nơi này có hung vật tuyệt thế dấu trong thiên địa, có thể thoát khốn bất cứ lúc nào. Chúng ta chỉ có thể dừng lại một chút, xử lý qua thương thế, nếu không chắc chắn sẽ bị nó làm hại! Sư huynh đệ đồng môn của ngươi phải mau chóng rời khỏi nơi này!”
Ngoan Thất lấy làm khó hiểu, nói: “Sao chúng ta không đuổi giết Lý Tiêu Khách? Chắc chắn thương thế của Lý Tiêu Khách rất nặng, nếu không hắn đã chẳng bỏ trốn. Bây giờ là thời cơ tốt nhất để giết hắn!”
Thanh Bích lắc đầu nói: “Nếu chúng ta rời khỏi, hung vật tuyệt thế mà đi ra là có thể men theo ngọn núi này đi vào Thần Châu. Với bản lĩnh của hắn có thể tùy tiện hủy diệt một thế giới, Thần Châu không thể chịu được hành hạ như vậy. Đợi thương thế của ta khá hơn, ta sẽ chuyển ngọn núi này về Thần Châu, cắt đứt con đường giữa hai giới. Còn Lý Tiêu Khách...”
Cô lắc đầu nói: “Chó nhà có tang, không chịu được một đòn. Xử lý xong chuyện ở đây rồi tới giết hắn cũng không muộn.”