Trạch Nhật Phi Thăng (Full)
Chương 333: Cá mè một lứa 2
Tiết Doanh An im lặng một hồi lâu rồi nghiêm nghị nói: “Nhưng Tiêu Dao tiền bối luôn giúp hắn giấu giếm, thậm chí giúp hắn cắt rau hẹ.”
Tiêu Dao chung im lặng một hồi rồi nói: “Ta cũng vì phi thăng. Hắn thu hoạch được đại dược hình người, nhận được lục bí, luyện hóa sáu loại tiên dược mới có thể kéo dài tính mạng, mới có thể tăng cường thực lực, mới có thể đối phó với thiên kiếp siêu cấp, mới có thể phi thăng! Đến lúc đó chuyện nhỏ như cắt rau hẹ nào có đáng gì? Ngươi đứng trên chỗ cao, tỏa hào quang rực rỡ, còn ai nhớ mấy chuyện đó?”
Tiết Doanh An chán nản, hoang mang lo sợ.
Tiêu Dao chung ngạo nghễ nói: “Ba ngàn năm qua, hắn đã thu hoạch đủ tiên dược lục bí, cấy ghép không biết bao nhiêu động thiên lục bí. Nếu hắn không phản bội ta, có niềm vui mới, ta cũng chẳng vạch trần hắn. Nhưng nếu hắn bất nhân, ta cũng bất nghĩa! Hắn quý trọng nhất là thanh danh của mình, ta sẽ phá hủy sạch sẽ!”
Nó đi tới trước mặt Hứa Ứng: “Trong cơ thể các ngươi có Nguyên Đạo Tinh Tụy, có thể giúp hắn luyện hóa Nguyên Đạo Tinh Tụy. Ta muốn trả thù hắn thì phải để âm mưu của hắn xôi hỏng bỏng không!”
Đúng lúc này bên ngoài vang lên một tiếng thở dài u oán: “Tiêu Dao, ngươi nói hết những chuyện ta cần làm rồi, khiến ta rất khó xử lý.”
Âm thanh này chính là giọng nói của Lý Tiêu Khách!
Tiêu Dao chung không khỏi run rẩy, cười ha hả nói: “Rất khó xử lý? Thế thì đừng làm! Ngươi làm mùng một sao lại trách ta làm mười lăm! Hôm nay ta sẽ lật nhào thiên địa của ngươi, vạch trần tất cả những gì ngươi làm!”
Tiết Doanh An đứng đậy đi tới bên cạnh Hứa Ứng. Ngoan Thất cũng xốc lại tinh thần, nói nhỏ: “A Ứng, có cách nào không?’
Hứa Ứng sắc mặt nghiêm nghị, trận chiến này cho dù Tiêu Dao chung phản bội, tỷ lệ thắng của họ cũng cực kỳ bé nhỏ.
Lý Tiêu Khách thật quá cường đại, còn Tiêu Dao chung lại bị chuông đồng đánh trọng thương, không phải đối thủ của Lý Tiêu Khách!
Lý Tiêu Khách từ bên ngoài đi tới, bước vào gian nhà trúc, ánh mắt đảo qua gương mặt Tiết Doanh An, lại nhìn sang mặt Hứa Ứng, khẽ cúi người, thở dài: “Hứa đạo hữu, chuyện xấu nhà ta đã khiến đạo hữu chê cười rồi.”
Hứa Ứng đáp lễ, cười nói: “Ta đã nghe về hành động của đạo hữu từ trước, cũng không mấy kinh ngạc.”
Ánh mắt Lý Tiêu Khách lại chuyển sang người Tiêu Dao chung, giọng nói đầy tình cảm: “Tiêu Dao? Ngươi vẫn không rõ tâm ý của ta ư? Ta đánh ngươi một chưởng vẫn là để tốt cho ngươi mà? Ngươi bị quả chuông nát kia trấn áp phong ấn, ta thấy mà lòng đau xót không thôi. Nhưng ta cũng không biết làm sao để phá giải dấu ấn phù văn kỳ quái kia nên mới để ngươi chịu ấm ức. Không ngờ ngươi lại oán trách ta vì chuyện này!”