Trạch Nhật Phi Thăng (Full)
Chương 316: Nghi là người quen cũ 1
Nam tử trẻ tuổi nghe vậy quay đầu nhìn lại, nghi hoặc nói: “Các hạ có chuyện gì?”
Khương Tề nhìn vào ánh mắt hắn, chỉ thấy đôi mắt này thanh tịnh không gì sánh được, dường như không có nhiều tình cảm của nhân loại.
Có tình cảm của nhân loại thì ánh mắt sẽ vẩn đục. Ví dụ như ông lão dãi gió dầm sương, đã trải qua quá nhiều chuyện, ánh mắt sẽ phủ kín các loại tình cảm, hóa thành đục ngầu ảm đạm.
Ánh mắt Khương Tề nhấp nháy, thầm nghĩ: “Quả nhiên là hắn. Thái bộc Công Dương Sách thua dưới tay hắn, suýt nữa bị hắn coi là tế phẩm, hiến tế cho Tổ Long. Hắn vẫn ở gần đây, xem ra Hứa Ứng nói không sai, đúng là Vân Mộng trạch hiện thế có liên quan tới hắn.
Hắn nở nụ cười đáp lại, nói: “Duyên phận hiếm có, gặp nhau giữa tinh không. Chẳng hay có thể mời Từ đạo hữu đồng hành, cùng về Nguyên Thú không?”
Từ Phúc khép quyển sách vàng lại, vui vẻ nói: “Có thể kết bạn đồng hành với Khương Thái sư của Đại Chu là vinh hạnh của kẻ hèn này.’
Hắn đứng dậy, Phương Trượng tiên sơn đi tới bên cạnh Khương Tề, lên tiếng mời: “Khương Thái sư đang có thương tích trên người, hành động bất tiện, hay là lên tiên sơn của kẻ hèn này cho tiện chăm sóc.”
Khương Tề nâng Hứa Ứng lên đi tới trên tiên sơn, nhẹ nhàng đặt Hứa Ứng xuống.
Từ Phúc vội vàng kiểm tra thương thế cho Hứa Ứng, thở phào một tiếng: “Thương thế của Hứa công tử tuy nặng nhưng cũng may chân linh của hắn hùng hậu, không ảnh hưởng tới căn cơ.”
Ánh mắt Khương Tề nhìn vào sách vàng, nói: “Thần tiên bất lão bị người ta phong ấn, chắc là văn tự trên sách vàng có thể phá giải phong ấn?”
Từ Phúc cười nói: “Câu này nghĩa là sao? Khương Thái sư cho là ta khống chế thần tiên bất lão?”
Khương Tề nói: “Không dám, chẳng qua là ta cảm thấy ngươi đang chơi với lửa. Ngươi dùng sách vàng giúp hắn mở một phần phong ấn, mượn tay hắn giết Long Uyên rồi lại dùng sách vàng phong ấn hắn trở lại. Sớm muộn gì cũng có ngày ngươi không khống chế được.”