Trạch Nhật Phi Thăng (Full)
Chương 311: Tâm ta sáng 2
“Tự do đâu phải nhờ kẻ địch ban phát! Tự do phải là chính bản thân mình giành lấy!”
Lại có rất nhiều cá lớn nổi giận nhào về cùng một nơi, ở đó có hào quang Thiên đạo rực rỡ, lại có một Thiên thần hùng vĩ, chỉ có một tay, từ vai trở lên tỏa ra hào quang hình lá phong, cực kỳ bắt mắt.
Hắn chính là Long Uyên Thiên Thần, vẫn đang chém giết đám cá khổng lồ kia, định diệt sạch lũ cá.
Đám cá dài tới vạn dặm, là cự thú sinh sống từ thời Thái Cổ, thực lực cường đại, nhưng so với Thiên thần như hắn thì vẫn còn kém xa!
Từng con cá lớn tấn công, bị hắn giết chết, máu tươi nhuộm đỏ tinh cầu thể khí này.
Còn có một số con cá há miệng, trong miệng phát ra sóng âm mà mắt thường có thể thấy được, tấn công đến mức bầu trời không ngừng tan vỡ, đánh lên người Long Uyên Thiên Thần, khiến hắn không thể không lùi lại.
Còn có cá lớn dùng đầu đập tới, chẳng khác nào thần thoại Cộng Công đập đầu vào Bất Chu sơn, đập tới mức trời đất nghiêng ngả, trời long đất lở!
Long Uyên Thiên Thần bị đập lui lại phía sau, lại có đuôi cá quét tới, đập bộp một tiếng lên người hắn, hất hắn bay ngược mấy vạn dặm!
Long Uyên Thiên Thần giận tím mặt, cười ha hả nói: “Đám sinh linh cấp thấp các ngươi ỷ vào sự cường đại của bản thân mà coi thường Thiên uy! Hôm nay ta sẽ cho các ngươi mở mang tầm mắt về diện mạo thật sự của Thiên thần!”
Thân thể hắn căng phồng lên, càng lúc càng to lớn, càng ngày càng nguy nga hùng vĩ, dần dà vượt qua cả tinh cầu thể khí này.
Sau lưng hắn tan vỡ, như một hẻm núi khổng lồ, từ trong hẻm núi thâm sâu khôn lường là từng con thần long với máu thịt gắn liền vào hẻm núi, phải tới hàng trăm con, nhưng đầu rồng cực kỳ dữ tợn.
Bốn phía của đầu rồng mọc đầy sừng sắc bén, đầy những khớp xương, mũi nhọn cũng sắc bén không gì sánh được!
Trên sừng phủ kín hoa văn kỳ lạ, là phù văn Thiên đạo!
Bọn chúng há miệng gào thét, phát ra từng đợt long ngâm, nhưng răng trong miệng khấp khểnh cao thấp bất đồng, như người sáng tạo mài nhọn núi non nhấp nhô, cắm vào miệng chúng!