Trạch Nhật Phi Thăng (Full)
Chương 299: Chuyện khủng khiếp sắp tới 2
Tới khi hạ xuống đất, bọn họ chỉ còn lại không tới ba phần mười so với khi trước.
Lúc này, bầu trời lại nổi gợn sóng như mặt nước, Hứa Ứng nhìn lên, thấy loáng thoáng phía ngoài bầu trời có kiếm tiên tế thanh Thiên Tru lên, chém giết kịch liệt với Long Uyên Thiên Thần giữa bầu trời, từng vệt sáng kéo dài giữa tinh không, tốc độ có vẻ rất chậm.
“Tiểu Huyền Thiên bị Thiên thần và thần khí Thiên đạo ẩn hóa, e là sẽ gặp bất trắc! Thành đá là tòa thành mà cường giả mạnh nhất vạn giới xây dựng để bao vây đại ác nhân, cực kỳ cứng rắn, đó là nơi tốt nhất để tránh né Thiên đạo xung kích!”
Hứa Ứng nhanh chóng lao về phía thành đá.
Trên bầu trời lóe lên hào quang lộng lẫy, từ trên trời giáng xuống, rơi vào sa mạc. Hào quang vừa mỹ lệ vừa nguy hiểm, mang đầy lực lượng kỳ dị, chính là ánh sáng mà hắn vừa dùng Thiên Nhãn nhìn thấy.
Bây giờ những ánh sáng này đã đi tới Thái Ất Tiểu Huyền Thiên.
Ánh sáng đó mang theo khí tức của Thiên đạo, huyền ảo tối nghĩa.
Bầu trời trên đỉnh đầu Hứa Ứng cũng có ánh sáng rơi xuống, những nơi nó đi qua, sa mạc bỗng trầm xuống, dường như có kiếm khí vô hình quét qua, ép tới mức sa mạc cũng không chịu nổi!
Y vội vàng tăng tốc, chạy sang một bên!
“Phịch!”
Ánh sáng rơi xuống khiến bụi đất bay tứ tung, sóng khí ập tới, thân hình Hứa Ứng như du long, lướt sát qua.
Y quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một gã con cháu Thôi gia đứng trong hào quang rực rỡ đó, vẻ mặt hoang mang.
Người này rơi xuống bên cạnh y, vừa rồi khi y chạy trốn hắn cũng trốn theo, nhưng không chạy khỏi phạm vi bao phủ của hào quang.
Đột nhiên gã con cháu Thôi gia bị cắt thành vô số lát mỏng, chậm rãi đổ xuống đất.
“Chạy mau!” Phía xa có tiếng la kinh hãi.
Hứa Ứng nhìn theo tiếng kêu, chỉ thấy những người đó không thể chạy thoát được một luồng hào quang Thiên đạo khác, táng thân trong hào quang.
Hai đại cường giả tuyệt thế giao chiến thật quá đáng sợ, dư âm xung kích thôi cũng khiến Thái Ất Tiểu Huyền Thiên hầu như không còn chỗ nào bình an!
Tất cả mọi người phải không ngừng di chuyển mới tìm được chút hy vọng sống sót giữa những ánh hào quang trút xuống.
Hứa Ứng dẫn theo Ngoan Thất lao như điên, tránh né từng luồng hào quang, đột nhiên bầu trời sáng rực lên. Y ngẩng đầu nhìn lên, trong lòng tuyệt vọng.
Ngoan Thất cũng ngẩng đầu nhìn lên, ngơ ngác nhìn bầu trời.
Một hào quang bao phủ toàn bộ bầu trời xuyên qua Thái Ất Tiểu Huyền Thiên, đè xuống dưới.