Trạch Nhật Phi Thăng (Full)
Chương 293: Mở lại Thiên lộ 2
Hứa Ứng đoạt Nguyên Đạo Tinh Tụy của hơn mười gốc tiên căn, Ngoan Thất trốn trong khu vực Hi Di của hắn hoảng hốt kêu la: “A Ứng, thân thể của ngươi sắp bị đốt thủng rồi! Thiên hỏa đã đốt tới khu vực Hi Di rồi!”
Trong khu vực Hi Di từng mũi tên và trường thương khổng lồ xuyên thủng Ngũ Nhạc tiên sơn, còn có vài mũi tên cắm hẳn thẳng vào Thận Nhạc tiên sơn của Hứa Ứng.
Giờ phút này Thiên hỏa từ ngoài đốt vào, sắp quét sạch khu vực Hi Di.
Cho dù Hứa Ứng dùng Trường Sinh tiên dược của bí tàng Nê Hoàn để duy trì tính mạng, nhưng nếu ngay cả khu vực Hi Di cũng bị đốt thì pháp lực sẽ bị thiêu sạch, cảnh giới cũng hóa hư ảo!
Hứa Ứng không chần chừ nữa, vội vàng hạ xuống.
Trên không trung, một gốc tiên căn hóa thành luồng linh quang, như thần long quẫy đuôi, quét thẳng về phía y. Hứa Ứng thi triển Vân Thê Thiên Tung né tránh, nấp vào trong rừng núi
Đám tiên căn gặp nạn không tìm thấy Hứa Ứng, lại bị thần khí thiên đạo tác động, đành uất ức bay về phía thần khí thiên đạo.
Hứa Ứng tế Kim Đan ra, định trấn áp Thiên hỏa đang thiêu đốt xương cốt của mình nhưng lại phát hiện không trấn áp nổi. Y không khỏi hoảng hốt: “Thất gia, ngài chuông, mau ra đây cứu mạng!’
Ngoan Thất bay khỏi khu vực Hi Di của y, há miệng rộng, tế các loại bảo vật trong cơ thể ra, định dập lửa. Nhưng Thiên hỏa kia cháy hừng hực, Ngoan Thất làm sao dập nổi?
Hứa Ứng cũng phát động bảo vật nhưng vẫn không trấn áp được Thiên hỏa, mắt thấy thân thể sắp cháy khét lẹt, y không khỏi tuyệt vọng: “Không ngờ Hứa Ứng ta lại chết dưới tay một đống cỏ dại...”
Nhưng ngay lúc này, một quả chuông lớn bay ra khỏi bí tàng Dũng Tuyền của Hứa Ứng, lung la lung lay như say rượu.
Ngoan Thất đang địnhh dập lửa, thấy quả chuông này lại hơi chần chừ, dò hỏi: “Ngươi là ngài chuông?”
Quả chuông lớn kia trong trong ngoài ngoài đều che kín rỉ đồng màu xanh lục, trông cực kỳ bẩn thỉu, cứ như ông chú già lưu lạc trong đám ăn mày hai năm không tắm rửa cạo râu, trên người mọc đầy lông tóc kỳ quái.