Trạch Nhật Phi Thăng (Full)
Chương 285: Thiên ngoại dị tộc 1
Hứa Ứng ngẩng đầu nhìn lên trời, trong lòng buồn bực. Vừa rồi khi y cúi đầu nhìn mặt nước Nguyệt Nha Tuyền, cứ cảm thấy cái ót trong nước là cái ót của mình. Nhưng vì sao trong Nguyệt Nha Tuyền lại xuất hiện cái ót của mình?
Hứa Ứng lại cúi đầu nhìn xuống nước, chỉ thấy dưới nước lại là một cái ót.
Y nhìn lên bầu trời, bầu trời vẫn có gì lạ thường, trên không trung cũng chẳng có con mắt nào nhìn mình.
Ở đàng khác, Ngoan Thất cũng tới bên Nguyệt Nha Tuyền, nhìn chằm chằm vào mặt nước.
Y không thấy bóng dáng mình trong Nguyệt Nha Tuyền mà thấy Hứa Ứng.
Khi Hứa Ứng cúi đầu, hắn thấy cái ót của Hứa Ứng dưới nước, khi Hứa Ứng ngẩng đầu lên, hắn thấy gương mặt nghi hoặc của Hứa Ứng trong nước.
Con rắn lớn giật nảy mình, đầu óc choáng váng: “Chẳng lẽ A Ứng chính là đại ma đầu, đại ác nhân kia?”
Hắn nhìn thấy Hứa Ứng, chỉ thấy một bên mặt Hứa Ứng. Trong con mắt của thiếu niên thoáng chút mê mang, lại mang chút ảm đạm.
“Ta tưởng ta là một thành viên của những tướng sĩ này, không ngờ ta lại đứng đối lập với họ.” Hứa Ứng nhỏ giọng nói.
Ngoan Thất nói: “A Ứng, cho dù ngươi ở bên nào, ta cũng sẽ đứng bên cạnh ngươi.”
Hứa Ứng mỉm cười, xốc lại tinh thần, cười nói: “Thất gia nói đúng lắm! Ta lúc trước là ta trong quá khứ! Ta lúc trước cho dù đối đầu với cả thiên hạ cũng không có bằng hữu như Ngưu Thất gia! Còn ta thì có!”
Tiết Doanh An đọc xong nội dung trên tấm bia đá, cất bước đi tới, cười nói: “Thời gian đã qua lâu như vậy, ngay cả luyện khí sĩ như Thiên Thanh Tử cũng đã chết già, chắc ma đầu kia qua đời đã lâu? Hứa Ứng huynh đệ, ngươi nghĩ tiên đạo linh căn sẽ nấp ở đâu?”
Đúng lúc này, sau lưng Hứa Ứng và Ngoan Thất, thi thể râu tóc trắng xóa không biết đã chết bao nhiêu năm, đang ngồi ngay ngắn bất động lại đột nhiên nhúc nhích, đứng bật dậy.
Tiết Doanh An biến sắc, vội vàng quát: “Coi chừng! Xác chết của Thiên Thanh Tử vùng đậy!”
Hứa Ứng quay người, chỉ thấy thi thể râu tóc trắng xóa đang đứng nghiêm trước mặt mình, cực kỳ cao lớn, từ trên cao đang nhìn xuống hắn.
Con mắt của thi thể đó đã khô quắt, làn da cũng khô quắt, chẳng khác nào que củi.
Nhưng trên người thi thể này lại tỏa ra sát ý ngập trời!
Thiên Thanh Tử không chết trong chiến đấu, nếu hắn chiến tử có lẽ còn không có sát ý lớn đến vậy. Chính vì hắn chết già ở đây, ngày ngày đêm đêm nhìn đại ma đầu qua Nguyệt Nha Tuyền, hận ý trong lòng liên miên không dứt, sau khi chết mới duy trì sát ý sát khí cường đại như vậy!