Trạch Nhật Phi Thăng (Full)
Chương 284: Hóa ra ma đầu là ta 2
“A Ứng, thanh đao này có chủ rồi chú?” Ngoan Thất buồn bực nói: “Sao lại bị ngươi tế luyện tới mức lớn nhỏ tùy ý? Chẳng lẽ nó cũng không có tiết tháo như ngài chuông?”
Hứa Ứng không cảm ứng được trong có đao linh bên trong, bèn lắc đầu nói: “Ta không biết có chuyện gì nữa, cứ như lưỡi đao này từng được ta tế luyện rồi, cầm vào tay là thuận buồm xuôi gió. A, ngươi nhìn kìa, dấu tay trên lưỡi đao cùng cỡ với bàn tay ta.”
Y vung vẩy cánh tay, chỉ thấy chỗ gãy của thanh đao có một dấu tay, rõ ràng là ma đầu lưu lại. Bàn tay của Hứa Ứng vừa vặn lọt vào dấu tay này, không thừa không thiếu.
Hứa Ứng thu tay lại cười nói: “Dấu tay này bằng bàn tay ta, nên đao này thuộc về ta.”
Ngoan Thất cực kỳ hâm mộ.
“Bộ xương này cũng là một đại anh hùng, cho dù chiến tử nhưng chấp niệm vẫn không tiêu tan, thúc đẩy hắn tiếp tục chiến đấu.”
Hứa Ứng ngẩng đầu quan sát bộ xương trăm trượng, thán phục không thôi, nói: “Không biết ma đầu kia rốt cuộc là ai, vì sao lại hung hãn cường đại như vậy.”
Y lại lo lắng, nói: “Ma đầu kia còn bị trấn áp ở đây không? Không biết phong ấn có chắc chắn không?”
Tiết Doanh An đi tới, cúi người xá dài với xuất và Ngoan Thất, nói: “Đại ơn cứu mạng của hai vị, Doanh An cả đời khó quên,Hứa Ứng au này xin làm trâu làm ngựa báo đáp hai vị!”
Hứa Ứng xua tay, cười nói: “Chúng ta cứu ngươi chẳng qua là lo ngươi chết rồi thì chúng ta không thể tìm thấy Cửu Long sơn Cửu Thái lĩnh thôi. Không tìm thấy nơi đó, khéo ngài chuông sẽ tự kỷ mãi.”
Ngoan Thất cười nói: “Một nguyên nhân khác là sư phụ ngươi Lý Tiêu Khách chắc đã kể rất nhiều bí mật về chiến trường cổ Vân Mộng cho ngươi biết. Chúng ta đi theo ngươi, chắc chắn sẽ tìm được bảo vật.”
Tiết Doanh An nghiêm mặt nói: “Tuy các ngươi ôm đủ thứ mục đích nên mới ra tay cứu ta, nhưng dù sao cũng là đại ân cứu mạng đối với ta. Các ngươi có thể không nhớ tới ân đức này nhưng chắc chắn ta sẽ không quên.
Hứa Ứng rất thích nhân phẩm của hắn, nói: “Sau này chúng ta mà gặp nguy hiểm thì ngươi cứu chúng ta một lần là được, không cần phải nhớ mãi như thế.”
Tiết Doanh An đáp ứng, đi tới trước nói: “Sư phụ nói gì cho ta, ta sẽ không giấu giếm. Trước khi đi sư phụ nói cho ta biết chiến trường cổ là Thiên lộ trong thời viễn cổ, nối liền với Chư Thiên Vạn Giới. Tiên nhân phi thăng thật ra không phải trực tiếp phi thăng tới Tiên giới mà là phi thăng tới Thiên lộ trước.”
Hứa Ứng vội vàng níu tay hắn lại kẻo hắn lại đụng vào thần thông lưu lại phía trước.