Trạch Nhật Phi Thăng (Full)
Chương 279: Sư phụ ngươi không phải người tốt 1
Thiếu niên kia người mang áo vải, mặt rậm mày to, dáng vẻ chất phác, cứ như lần đầu tiên đi xa nhà, không quen giao tiếp với người khác. Hắn đi vào trong thành rồi một mình chui vào một góc, né tránh đám người.
Hứa Ứng đi tới chào hỏi: “Tại hạ Linh Lăng Hứa Ứng, chẳng hay huynh đài xưng hô ra sao?”
Thiếu niên áo vải đang gặm lương khô, nghe vậy hết nhìn đông tới nhìn tây, thấy Hứa Ứng đang nói chuyện với mình mới cuống quít đứng dậy, lau hai tay lên người, có vẻ thấp thỏm bất an, nó: “Ta tên Tiết Doanh An, tới từ Đạo Châu.”
Hắn thấy Kim Đan của mình lơ lửng trước mặt quá chói mắt, bèn thu hồi Kim Đan, tránh quấy nhiễu Hứa Ứng.
Hứa Ứng dò hỏi: “Tiết huynh đệ, sao ngươi lại tới đây một mình? Chẳng lẽ cũng vì chiến trường cổ Vân Mộng?”
Tiết Doanh An nói: “sư phụ lệnh cho ta rời núi, nói nơi này có tiên duyên, bảo ta tới thử thời vận.”
Hứa Ứng nói: “Tôn sư là?”
Quả chuông kích động bay tới, thần thức xao động, nói liến thoắng: “Có phải sư phụ ngươi tên là Lý Tiêu Khách, hắn là luyện khí sĩ thời Hán, áo đen đai lưng trắng, cổ áo màu đỏ. Hắn thường xuyên đeo thanh Bát Diện kiếm bên hông, trên mép là hàng ria cá trê, dưới cằm không để râu?”
Tiết Doanh An nghe vậy ngạc nhiên nói: “Ngươi nhận ra sư phụ ta?’
Quả chuông cười ha hả, cười tới mức thở không ra hơi. Hứa Ứng và Ngoan Thất còn lo nó cười tới mức phát hỏng.
“Nhận ra? Đương nhiên ta nhận ra! Lý Tiêu Khách chính là chủ nhân nhà ta, hơn ba ngàn năm trước, chính người đã luyện chế ra ta!”
Quả chuông vui mừng, bay tới bay lui xung quanh Tiết Doanh An, nói: “Người dẫn ta đi hàng yêu trừ ma khắp bốn phương, trừ hại cho dân, dẫn ta tới gặp ẩn sĩ nơi sơn dã, gặp thế ngoại cao nhân. Ta và người đã trải qua đủ chuyện nguy nan, giúp đỡ lẫn nhau, mãi tới khi người trấn áp Thiên thần và Thanh Bích tiên tử, ta và người mới tách biệt! Chúng ta là chiến hữu”!
Tiết Doanh An trợn mắt há hốc mồm, một lúc lâu sau mới nói: “Chuông...”
“Gọi ta là ngài chuông!” quả chuông lớn tiếng nói.
“Ngài chuông.”
Lá gan của Tiết Doanh An hơi nhỏ, nói: “Có phải ngươi nhớ lầm rồi không? Đúng là gia sư có một quả chuông, cũng đi theo gia sư trải qua rất nhiều chuyện, nhưng nó là một quả chuông vàng, tên là Tiêu Dao chung. Tiêu Dao chung vẫn luôn đi theo sư phụ ta, chưa bao giờ rời khỏi.”