Trạch Nhật Phi Thăng (Full)
Chương 278: Nguyên Đạo Tinh Tụy 2
Đồng thời chăm chỉ tu hành còn có thể tăng cường khí huyết bản thân.
Đây đã là sáng tạo ra một môn công pháp, thậm chí đối với na sư hai nhà Quách Chu môn công pháp này cũng là thần công hạng nhất, trong nội bộ gia tộc chỉ có giới cao tầng mới học được công pháp cùng cấp!
Nhưng đối với Hứa Ứng, đây chỉ là cảm ngộ Cửu Chi tiên thảo, tiện tay sáng tạo.
Hứa Ứng dạy cho mấy thôn dân sau đó dừng lại, để bọn họ tự truyền thụ cho nhau, lại hỏi thăm chuyện về chiến trường cổ Vân Mộng. Lão thôn dân nói với Hứa Ứng: “Thôn chúng ta đã bị thất truyền nhiều lịch sử, không có ghi chép về phương diện này.”
“Trong thành đá có ghi chép không?” Hứa Ứng dò hỏi.
“Đó là tòa thành xui rủi, trong thành đã trống rỗng, không có ai cư ngụ. Chiến hỏa trong thành kéo dài ngàn năm không ngớt, quỷ hồn của tổ tiên ta vẫn ở trong đó!”
Lão thôn dân nói cho y biết, anh linh tử chiến của tổ tông bọn họ ngày ngày còn thao luyện binh mã trong thành, thường xuyên có tiếng chém giết vang lên đinh tai nhức óc, cứ như sau khi chết bọn họ vẫn chinh chiến chém giết!
“Tất cả thôn dân đều ở lại trong thôn xóm, trong thành không có người sống. Mỗi khi tới giữa tháng, trăng tròn mọc lên, tòa thành này sẽ biến mất.’
Lão thôn dân nói: “Người đi vào thành cũng biến mất theo tòa thành này, từng có rất nhiều thôn dân đi lạc vào trong thành đá, gặp lúc trăng tròn, biến mất theo tòa thành, không còn tăm hơi. Sau khi bọn họ mất tích, không một ai còn sống trở về.’
Bên cạnh có bà lão nói: “Có thằng ngốc trở về, điên điên khùng khùng, ngày nào cũng muốn giết cái này giết cái kia.’
Lão thôn dân nhớ lại chuyện này: “Trước khi đi vào thành đá hắn đâu có ngốc. Đúng rồi, ân công, mấy hôm trước có một nhóm người kỳ quái đi vào thành đá.”
Hứa Ứng cám ơn, ra khỏi thôn xóm, gọi Quách Tiểu Điệp, Chu Hồng Y và Lý Anh Châu đến, kể cho họ về nguồn gốc tiên thảo, nói: “Mỗi đêm trăng tròn tòa thành đá kia sẽ biến mất, hết sức kỳ lạ. Hôm nay mới mười bốn, qua giờ tý đêm nay sẽ là mười lăm... Nhột!”
Hứa Ứng vội vàng đẩy Quách Tiểu Điệp ra, thiếu nữ đang liếm lỗ tai y, liếm tới mức thân thể y tê dại, người như muốn nhũn ra.
Quách Tiểu Điệp lúng ta lúng túng nói: “Ngươi thơm quá, ta không nhịn được muốn nếm một cái... ngươi nói tiếp đi!”
Lý Anh Châu sắc mặt mê ly nhìn y, ánh mắt nhấp nháy nói: “Đúng, ngươi nói tiếp đi.”