Trạch Nhật Phi Thăng (Full)
Chương 275: Giáng Tiên Kỳ Chu 1
“Di dân Thiên đạo?” Hứa Ứng nhìn về phía tòa thành đá, trong lòng càng hiếu kỳ.
Di dân là dân cư di chuyển từ nơi khác tới. Di dân Thiên đạo ý là Thiên đạo chuyển bọn họ tới nơi này.
Những người này là di dân từ đâu tới? Vì sao lại di chuyển tới đây?
Giọng nói của Quách Tiểu Điệp vang lên: “Trước đây những vùng đất được thả ra từ vực Thương Ngô không có bóng dáng bất cứ con người nào. Vân Mộng trạch cũng xuất hiện từ trong vực Thương Ngô, vì sao nơi này còn có người sống?”
Hứa Ứng gật nhẹ đầu, tuy Quách Tiểu Điệp tính cách tùy tiện nhưng câu hỏi này không sai.
“Có lẽ vì Vân Mộng trạch đặc biệt hơn những vùng đất mới khác?” Chu Hồng Y nói: “Cũng có thể là vì di dân Thiên đạo đặc biệt hơn những người khác.”
Ba ngàn năm trước lưu hành Thiên Nhân Cảm Ứng, đến mức thiên địa đại phong ấn, luyện khí sĩ biến mất.
Nhưng bây giờ đại phong ấn thiên địa đã giải, nhưng luyện khí sĩ biến mất vẫn chưa xuất hiện, di dân ở Vân Mộng trạch chính là nhân loại đầu tiên xuất hiện.
Đám người tiếp tục đi về phía trước, thôn dân xung quanh thành đá thấy họ, dồn dập dừng tay quan sát, hết sức hiếu kỳ.
Quần áo của bọn họ mang phong cách cổ của thời Tần Hán, tướng mạo rất giống người bình thường, hầu như không có gì khác biệt. Điểm bất đồng duy nhất là bọn họ cao lớn hơn người bình thường một chút, cũng giống như Hứa Ứng, tay rộng chân to.
Hứa Ứng quan sát những thôn xóm này, chỉ thấy bên ngoài thôn có bộ xương cự thú không biết tên, cực kỳ to lớn, có mấy đứa trẻ đang vung vẩy khúc xương cự thú, đánh tới đánh lui.
Lũ trẻ đó toàn thân đầy cơ bắp, khúc xương nặng cỡ trăm cân được coi như vũ khí, múa lên vù vù, mọi người thấy vậy da đầu tê dại.
“Rầm!”
Một thằng bé gầy gò bị khúc xương văng, bay trên không trung sáu bảy trượng, rơi xuống cách bọn Hứa Ứng không xa.
Đầu của nó đập thẳng vào một tảng đá lớn, khiến đám người Hứa Ứng hãi hùng khiếp vía, chỉ thấy tảng đá kêu lên răng rắc rồi vỡ vụn, thằng bé gầy gò cũng bị đập tới chảy máu đầu.
Nhưng nó nhanh chóng cong người nhảy bật dậy, để lộ cơ bụng tám múi chỉnh tề, nhanh chân chạy thẳng tới “kẻ địch”.
Một người phụ nữ vội vàng hô: “Tiểu Lượng, mau về đây!”
Thằng bé gầy gò tên Tiểu Lượng nghe vậy đành trở lại bên cạnh người phụ nữ kia. Người phụ nữ kiểm tra vết thương trên trán thằng bé, dẫn nó tới một bệ đất bằng đất trong thôn, hạ giọng cầu xin bệ đất.