Trạch Nhật Phi Thăng (Full)
Chương 272: Kế hoạch lô đỉnh 2
Lý Anh Châu thầm hô một tiếng lợi hại, đá Quách Dược một cái, hạ giọng nói: “Đây là mị thuật khiến đế quân bỏ bê triều chính đấy, Chu gia định hạ thủ cả với Hứa yêu vương! Người của Quách gia đã sa cơ thất thế rồi còn đòi gia phong cái nỗi gì, trễ thêm chút nữa thì người ta chui cả qua khe cửa rồi!”
Quách Dược lúng ta lúng túng: “Đám người Chu gia không có ý tốt, Quách gia ta lại rất đoan chính.”
Lý Anh Châu nhổ nước bọt một cái, hạ thấp giọng nói: “Ngươi còn đoan chính nữa thì bà đây đích thân xuất mã, giúp Tiểu Điệp nắm được Hứa yêu vương!”
Quách Dược lắp bắp: “Nàng dám!”
Hứa Ứng đi tới, nâng hờ cánh tay, đỡ Chu Hồng Y đứng dậy.
Tà váy đỏ của Chu Hồng Y trải dưới đất, càng tôn thêm làn da trắng trẻo, mê hoặc lòng người. Cô duỗi cánh tay ngọc ngà nhỏ nhắn ra, đặt lên lòng bàn tay Hứa Ứng, đầu ngón tay chạm vào cổ tay y mà như chạm tới trái tim thiếu niên. Chu Hồng Y mỉm cười nhẹ nhàng: “Ngày đó Hứa yêu vương thể hiện phong thái, ba năm qua thiếp thân chưa lúc nào quên. Mỗi lúc rảnh rỗi hồi tưởng, trước mắt đều là dáng vẻ anh dũng hiên ngang của Hứa yêu vương.”
Sau lưng Hứa Ứng, Ngoan Thất mặt mũi bầm dập nói nhỏ: “A Ứng, vô duyên vô cớ lại ân cần, không phải gian tà thì là đạo chích.”
Quả chuông nói: “Không sai, con bé này trông không giống người tốt, nó tới để phá hoại đạo tâm của ngươi. Ngươi nhìn ngực nó kìa, còn kéo thấp hơn cả Tiểu Điệp! A Ứng, tim ngươi đập nhanh hơn hai nhịp, đừng có nhìn lung tung.”
Hứa Ứng nhìn thoáng qua, quả nhiên là vậy, thầm nghĩ: “Ngài chuông sáng suốt!”
Y rụt tay về, tồn tưởng kiếm khí, ổn định thần thức, không còn suy nghĩ lung tung nữa, dò hỏi: “Hồng Y cô nương cũng tới đây vì Vân Mộng trạch?”
Chu Hồng Y thấy y xa lánh mình như vậy cũng không áp sát mà cười nói: “Vân Mộng trạch đột nhiên xuất hiện, có người nói nơi này có thần nhân đầu rồng thân người hiện thân, mang đậm sắc thái thần thoại. Chu gia ta cũng rất tò mò, vì vậy tới đây tra xét.”
Hứa Ứng kinh ngạc nhìn sang phía Quách Tiểu Điệp.
Quách Tiểu Điệp gật đầu nói: “Đúng là có tin đồn như vậy, nhưng Quách gia chúng ta tìm tòi nhiều ngày rồi mà không có phát hiện gì.”
Lúc này bên ngoài có tiếng cười nói sang sảng vọng lại: “Tỷ tỷ, vị này là Hứa yêu vương lừng danh thiên hạ đó à?”
Một thiếu niên mới mười bảy mười tám tuổi đi vào trong miếu sơn thần, người mặc y phục đỏ thắm, vạt áo màu xanh lục, mũi lớn miệng nhỏ, tướng mạo bất phàm, vừa đi vào quỳ sụp xuống đất, vừa dập đầu vừa cười nói: “Tiểu đệ nghe gia tỷ nhắc tới Hứa yêu vương nhiều lần, trong lòng ngưỡng mộ đã lâu, hôm nay cuối cùng cũng được gặp mặt.”