Trạch Nhật Phi Thăng (Full)
Chương 265: Vân Mộng trạch, Ẩn Long hiện 1
Đi về phía bắc Cửu Nghi sơn ngàn dặm, vùng đất mới không ngừng hiện lên, đẩy con sông lớn ở phương bắc trước đây đi xa hơn hai ngàn dặm. Nơi này vốn có một tòa thành tên là Kinh Châu, Thôi gia có đại na tên là Thôi Vĩnh Nghĩa làm Thứ sử ở đây.
Nhưng sau này cõi âm xâm lấn, trong vực Thương Ngô bên dưới Cửu Nghi sơn không ngừng có vùng đất mới xuất hiện, khiến Kinh Châu đột nhiên xuất hiện thêm nhiều sông núi, đoạn tuyệt giao thông giữa Kinh Châu và các nơi, dẫn tới quan tước Thứ sử của Thôi Vĩnh Nghĩa chỉ còn lại trên danh nghĩa.
Nếu chỉ vỏn vẹn là một số sông núi, Thôi gia còn có thể khơi thông các nơi trong Kinh Châu, nhưng trong vùng đất mới này lại có rất nhiều đầm lầy sông ngòi xuất hiện, vùng đất vạn dặm mà như cả đất nước đầm lầy, hồ nước lớn lớn nhỏ nhỏ chi chít khắp nơi.
Mây mù lơ lửng trên mặt hồ, nếu bay lên không trung sẽ thấy mây như cõi mộng, nước như bầu trời, trời ở trong nước, mây trôi trên nước.
Nơi này là Vân Mộng trạch thời thượng cổ, đã biến mất khỏi thế gian từ lâu, tới giờ cõi âm xâm lấn mới tái hiện.
Trong Kinh Châu phủ, một loạt na sư chạy ra, trong đó không thiếu đại na và trưởng lão, ngay cả Thôi Vĩnh Nghĩa cũng trong hàng ngũ này. Giữa đám người, một vị công tử trẻ tuổi khiến người ta chú ý, được đám người vây quanh như những ngôi sao bao quanh mặt trăng, chính là trưởng công tử của Thôi phủ, Thôi Đông Ly.
Thôi gia sở hữu nhiều na sư, có môn sinh mà Kinh Châu phủ nuôi dưỡng, cũng có con cháu các chi trong Thôi gia, còn có cả đệ tử trực hệ, tổng cộng khoảng hơn hai nghìn người, mang theo các loại pháp bảo, trùng trùng điệp điệp tiến vào Vân Mộng trạch.
“Xưa nay Vân Mộng trạch là nơi khó đi vào.” Lúc này Thôi Vĩnh Nghĩa cảm khái nói: “Vân Mộng trạch biến mất ba ngàn năm, cuối cùng tái hiện. Trước đó không lâu có tin tức đưa về, nơi đây xuất hiện nhiều dị tượng, có người thấy người khổng lồ đi trên mặt nước, đầu rồng thân người, đi qua nơi nào là sấm sét ngang dọc quanh đó. Lại có người thấy có ngọn núi từ từ đứng lên, như quái thú không biết tên, tiếng rống như sấm, chấn động trong núi, uống một ngụm cạn khô hồ nước.”