Trạch Nhật Phi Thăng (Full)
Chương 247: Biến cố Bỉ Ngạn 1
Hứa Ứng nhìn Kim Nhân kia, đầu óc cũng chấn động tới khó tả, đúng là Kim Nhân này giống y tới chín phần mười!
Chẳng lẽ trong thời đại cổ xưa bốn ngàn năm trước, ngoài vượt biển đi tìm tiên sơn ra, mình còn làm chuyện gì đó, đến mức Thập Nhị Kim Nhân cũng phải rèn đúc theo hình dạng mình?
Từ Phúc cũng giật mình, có vẻ bất ngờ vì Tổ Long lại coi trọng Hứa Ứng đến vậy, còn rèn Kim Nhân theo hình dạng Hứa Ứng.
Khí tức Kim Nhân kia càng lúc càng cường đại, trong dị tượng sau lưng, Thiên hà vốn đã ngừng vận chuyển, không ngờ lúc này lại từ từ khôi phục dòng chảy!
Thủy hỏa tương giao, trong lô đỉnh có hào quang lóe lên, Thần Kiều ngọa long, Dao Trì nổi sóng, ba tòa Huyền Quan cũng lần lượt mở ra.
Ngay cả khí hương hỏa quanh người Kim Nhân cũng từ từ trở nên dày đặc, khiến đầu óc đám người đột nhiên xuất hiện vô số tạp âm, vạn dân ngâm xướng!
Đây là dấu hiệu Kim Nhân sắp thức tỉnh!
Đám người như gặp đại địch, đột nhiên Từ Phúc chân đạp Phương Trượng tiên sơn bay người lên trước, trong chưởng ấn hiện lên một chữ Triện “Ngữ”, ấn lên mi tâm của Kim Nhân.
Kim Nhân kia phá ra một tiếng coong lớn, Thiên hà lập tức ngừng chảy, thủy hỏa không còn giao luyện, hào quang lùi về lô đỉnh, ba tòa Huyền Quan lần lượt khép kín.
Con sông thủy ngân chảy róc rách, kéo Kim Nhân chảy về phía trước.
Đám người quả tim giật thót tới tận cổ họng, đợi Kim Nhân đi xa mới yên lòng.
Hứa Ứng nhướn mày, mười sáu văn tự trong sách vàng đã khiến Từ Phúc lĩnh ngộ được không ít thần thông hữu dụng, chữ “Ngữ” vừa rồi chính là lấy được từ sách vàng!
Quả chuông nói nhỏ: “A Ứng, hắn cầm sách vàng mà không giao cho ngươi, e là để tìm hiểu rõ ràng nội dung trong sách vàng rồi dùng nó uy hiếp ngươi. Hắn muốn để ngươi thoát khỏi trấn áp của phù văn Trấn Ma rồi lại rơi vào vòng khống chế của hắn!”
Hứa Ứng lặng lẽ gật đầu, y cũng có suy đoán như vậy.
Đến lúc đó y phải ngoan ngoãn nghe lệnh Từ Phúc, làm cái bóng cho hắn!
“Thập Nhị Kim Nhân phân bố trong dòng sông thủy ngân, dòng sông này lại chảy giữa núi non. Sau khi vị Kim Nhân này đi khỏi, vị Kim Nhân tiếp theo cũng không xa. Chúng ta lập tức lên đường!”
Từ Phúc ra lệnh một tiếng, đám người dồn dập lao tới, mỗi người tự thi triển thủ đoạn, hạ xuống dòng sông. Có người tế ra con thuyền, có người cưỡi lá cây, có người đạp chân lên hoa sen, lại có người giẫm lên một cây gậy trúc.