Trạch Nhật Phi Thăng (Full)
Chương 232: Luyện khí sĩ Từ Phúc 2
“Đây là Ngự Kiếm quyết mà gia sư khôi phục.” Đỗ Phỉ cười nói: “Có lọt mắt lão tổ không?”
Hứa Ứng ăn ngay nói thật, nói: “Bình thường mà thôi.”
Đỗ Phỉ ánh mắt nhấp nháy, cười nói: “Gia sư cực kỳ kính trọng lão tổ, thế thì chắc lão tổ sẽ có Ngự Kiếm quyết cao siêu hơn. Tiểu chất cũng học được chút da lông, chẳng hay có thể mời lão tổ chỉ điểm đôi chút không?”
Nói xong không đợi Hứa Ứng trả lời, đầu vai rung nhẹ, từng luồng kiếm khí đan xen, bắn về phía Hứa Ứng!
Hứa Ứng cong ngón tay búng một cái, Đỗ Phỉ chỉ thấy trước mắt hoa lên, có kiếm khí phá vỡ chiêu thức của bản thân, vội vàng giơ tay chụp trước cổ họng.
“Á!”
Bàn tay hắn bắt hụt, kiếm khí kia đã cắt lên cổ họng hắn, nhưng khi chạm tới da thịt thì kiếm khí lập tức tan vỡ.
Đỗ Phỉ cúi đầu nhìn xuống, chỉ thấy quần áo trước ngực cũng bị kiếm khí xuyên thủng, trái tim đau ê ẩm. Nhưng luồng kiếm khí này cũng không đâm rách da thịt hắn mà tự tan vỡ.
Trên trán Đỗ Phỉ đổ mồ hôi lạnh, thầm nghĩ: “May mà tu vi của hắn kém xa ta, không cách nào phá vỡ phòng ngự chân nguyên của ta, bằng không chỉ hai kiếm này đã đủ đoạt mạng ta rồi!”
Hứa Ứng chỉ đâm hờ hai kiếm, không có ý giết người, không ngờ hắn lại hiểu lầm, tưởng tu vi của Hứa Ứng không tốt.
Hứa Ứng dò hỏi: “Sư phụ ngươi cũng như các ngươi, đều là luyện khí sĩ, không tu luyện na pháp?”
Đỗ Phỉ thu liễm, không kiêu ngạo như lúc trước nữa mà cúi người nói: “Sư phụ nói na sư na pháp chỉ là tà ma ngoại đạo, đâm đầu vào chỗ chết, học cái đó làm gì?”
Hứa Ứng khẽ gật đầu, thầm nghĩ: “Từ Phúc nói cũng không sai, na sư na pháp đúng là toàn cạm bẫy hại người, nếu không thoát khỏi cạm bẫy thì nguy hiểm cực lớn. Nhưng nếu thoát khỏi cạm bẫy thì tiền đồ không thể ước lượng.”
Cỗ xe kiếm khí lướt nhanh trên không trung, tốc độ cực kỳ mau chóng, khiến Hứa Ứng không khỏi khâm phục bốn kiếm đồng ngoài xe.
“Bốn người này pháp lực dồi dào liên miên, không ngờ lại có thể vận kiếm khí lâu như vậy. Tu vi cỡ này gần ngang với Ngoan Thất rồi.”