Trạch Nhật Phi Thăng (Full)
Chương 229: Phá giải bí ẩn lục bí 1
Thôn dốc Mã Đầu, Hứa Ứng ngoan ngoãn ngồi xuống, bị Lỗ Tự ấn đầu, dội từng gáo nước lên trên, giúp y rửa vết máu dính trên đầu tóc.
“Cả đời này ta vẫn gội đầu giúp nó như vậy, gội suốt bảy năm, sao nó lại không phải con của ta được?” Lỗ Tự vừa nói vừa rơi nước mắt.
Các thôn dân cũng cầm xiên gỗ, màn thầu, dao phay các thứ tới, ngăn không cho Ngoan Thất, quả chuông và Trúc Thiền Thiền mang Hứa Ứng đi. Tuy bọn họ cực kỳ yếu ớt, cũng hết sức sợ hãi con rắn khổng lồ, nhưng vẫn đánh bạo đứng ra.
Lỗ Tự gội đầu cho Hứa Ứng, lau nước mắt, nức nở nói: “Sao lại không phải con của ta được?”
Hứa Ứng ngồi dậy nói: “Mẹ, có lẽ con không phải con của mẹ thật. Con có thể nhớ loáng thoáng một số chuyện, con nhớ con rắn này họ Ngưu, tên Ngoan Thất, con từng cùng hắn vào sinh ra tử, trải qua rất nhiều chuyện. Còn có ngài chuông, trong đầu con vẫn có một số hình ảnh, là nó liều mạng che chở cho con.”
Trúc Thiền Thiền lộ vẻ mong chờ: “Còn lão tổ ta nữa?’
Hứa Ứng chần chừ một chút: “Ngươi là cô dâu nuôi từ bé của ta à?”
Trúc Thiền Thiền nổi giận, đấm hai quyền lên đầu hắn: “Ngươi nằm mơ đi! Nghĩ cái quái gì đấy?”
Hứa Ứng nói: “Chẳng trách ta không có ấn tượng về ngươi, nếu là cô dâu nuôi từ bé thì chắc chắn phải có ấn tượng chứ, ta nhớ còn có một cô bé thích được ta nếm vị son.”
Y cố gắng suy nghĩ, cố nhớ lại tên của cô bé, hưng phấn nói: “Ta nhớ ra rồi, tên là Nguyên Vị Ương! Ta thích nếm son trên môi cô ấy!”
Ngoan Thất và quả chuông liếc mắt nhìn nhau, mặt mày lo lắng.
Quả chuông nhỏ giọng truyền âm: “Hắn tưởng Nguyên Vị Ương là nữ, nhưng cũng là chuyện tốt, dù sao cũng nhớ được một số chuyện.”
Lỗ Tự lau nước mắt, nhìn Từ Tiến, Từ Tiến không nói gì.
Trưởng thôn đứng trong đám người lớn tiếng nói: “Mẹ A Ứng, chỉ cần ngươi nói một câu thôi, chúng ta có liều mạng với con yêu quái này cũng phải giữ bé Ứng ở lại!”