Trạch Nhật Phi Thăng (Full)
Chương 226: Hứa Ứng người Vũ Lăng 2
Ba người kia chỉ chỉ trỏ trỏ, thấy y đi tới là vội vàng quay người bỏ đi, chăng bao lâu sau đã biến mất không thấy bóng dáng.
Hứa Ứng cầm lưỡi búa đi đến, lão Từ thấy vậy giật nảy mình: “A Ứng, ngươi định hành hung à?”
Hứa Ứng kinh ngạc, xưa nay lão Từ chưa bao giờ đối xử tốt với y, chẳng hiểu sao hôm nay lại đổi tính, trở nên hiền lành như vậy.
Thiếu niên thầm buồn bực, ứng phó qua loa hai câu rồi bỏ đi.
Ngoài thôn xóm cạnh dốc Mã Đầu, Bắc Thần Tử nói: “Nguy hiểm thật, lần trước chúng ta thay đổi ký ức của thôn dân trong thôn trấn xung quanh, không ngờ lại có cá lọt lưới. Nhưng cũng may phát hiện kịp thời, không gây ra tai vạ gì.”
Ba người đứng trên chỗ cao quan sát Hứa Ứng, chỉ thấy Hứa Ứng đã tiếp nhận thân phận mới của mình, lật thuyền gỗ qua, tẩy rửa đáy thuyền; lúc này mới thở phào một tiếng.
“Phong ấn lần này không có sơ hở nào! Chúng ta có thể kê cao gối ngủ rồi!”
Ba người nhìn nhau cười ha hả, cô gái áo đỏ cười nói: “Đi thôi! Có thể yên tâm dưỡng thương rồi!”
Hứa Ứng rất quen thuộc với chuyện này, rửa thuyền sạch sẽ rồi phơi nắng, lại đi phơi lưới đánh đánh cá. Lúc này Từ Tiến đi lễ thần về, chân hơi khập khiễng. Hứa Ứng hỏi thăm, Từ Tiến nói: “Bị Hà bá trong Hách Thần miếu đá một cái.”
Hứa Ứng nổi giận: “Dám đá cha ta!” Nói đoạn xách cái rìu đá ở góc tường lên định tới liều mạng với thần linh.
Từ Tiến cuống quít ngăn y lại nói: “Con không muốn sống nữa à? Đó là thần linh lão gia mà thôn dốc Mã Đầu chúng ta thờ cúng, chỉ một ngón tay thôi cũng có thể đè chết con! Mau buông rìu xuống!”
Hắn thở dài nói: “Thời gian qua cứ tưởng vùng đất mới xuất hiện, quan phủ không thể tới thu thuế má, không ngờ Hà bá lão gia lại làm nặng thêm. Vừa rồi Hà bá lão gia nói ngài ấy muốn xây thêm một ngôi miếu, phải phụng dưỡng thêm. Chúng ta nói không có tiền, thậm chí còn không bắt được cá, thế là bị ngài ấy đá một cái.”
Hứa Ứng nói: “Con thấy Hà bá lão gia kia chẳng qua chỉ là bức tượng đất, có bản lĩnh gì đâu, sao phải sợ hắn? Từ khi vùng đất mới xuất hiện, hắn xuống nước thì bị quái vật dưới nước ức hiếp, bị đánh mấy trận, cuối cùng không dám xuống nước nữa. Hà bá này ức hiếp nữ nhân, cưới không biết bao nhiêu cô dâu, trong miếu cũng không chứa nổi nữa. Bây giờ lại đòi xây miếu mới, chắc là muốn cưới thêm càng nhiều cô dâu! Hắn cưới hết nữ nhân, thế thì hài nhi phải độc thân à? Cứ để con vác rìu sang đấy, bảo đảm sét chém chết hắn!”