Trạch Nhật Phi Thăng (Full)
Chương 217: Bí ẩn Ngôi Khư 1
Hứa Ứng kinh ngạc tới đờ cả người, mùi vị này cực kỳ quen thuộc, chính là mùi vị của Mạnh Bà thang.
Mọi thứ trong giấc mơ của y, đều là sự thật.
Đó không phải là mơ, có lẽ là trở lại quá khứ, có lẽ một lực lượng thần bí ẩn chứa ở nơi này đã đánh thức một đoạn trí nhớ bị phong ấn từ ba ngàn năm trước.
Nhưng câu chuyện đó bị Mạnh Bà thang phong ấn, khiến y quên lãng, nay mới nhớ lại.
Trí nhớ trong giấc mộng của y, tựa như mộng ảo.
Trong lòng y như có lửa đốt, tràn ngập bi thương và phẫn nộ.
Vì sao mình lại phải trải qua những chuyện này? Ai là người khống chế vận mệnh của mình?
Y uất ức, phẫn nộ tới mức muốn giết người!
Ông lão áo trắng Bắc Thần Tử thấy y ngửa đầu lên uống cạn một chén Mạnh Bà thang nhưng vẫn không việc gì, trong lòng đã lạnh buốt.
“Đã tới mức như uống nước rồi. Chắc hai vị đạo hữu tới Thiên Thần điện rồi chứ? Chỉ mong bọn họ có thể nhanh chóng đem phù văn Trấn Ma tới, dọc đường đừng gặp chuyện gì...”
Hứa Ứng lạnh lùng quét mắt sang, Bắc Thần Tử trong lòng giật thót, suýt nữa chạy trốn, trong lòng thầm hô không ổn: “Hắn nhìn như vậy là sao? Chẳng lẽ hắn nhận ra ta?”
Ông lão rùng mình: “Hắn nhớ lại rồi à? Không đúng không đúng, không phải ta đưa hắn tới khu ruộng Tưởng gia, ta mới gặp mặt hắn hai lần. Vô Vọng sơn là một lần, nơi này là lần thứ hai, chắc chắn không có lần thứ ba, hắn tuyệt đối không thể nhận ra ta!”
Vẻ lạnh lẽo trong ánh mắt Hứa Ứng từ từ biến mất thần sắc y lạnh nhạt, còn hơi thất thần, luôn nhớ lại chuyện trong mấy tháng đó. Đôi lúc y cảm thấy mọi thứ vẫn còn bên y, nhưng khi khôi phục tinh thần mới biết mình đã mất đi tất cả.
Quả chuông thấy vậy, đang định rung chuông giup y khôi phục một chút thì lại thấy Hứa Ứng thi triển Quy Tâm ấn pháp, trấn định tâm thần, cưỡng ép mình không suy nghĩ lung tung nữa.
Quả chuông thầm thở dài một tiếng, yên lòng: “A Ứng có thể tự lập được rồi, đạo tâm của hắn đã rất mạnh mẽ.”
Hứa Ứng đi một vòng trong Đế Khâu thành, lúc trước đi vào thành đá chỉ cảm thấy mọi thứ lạ lẫm, còn bây giờ lại thấy quen thuộc.
Dù sao, y đã từng sinh sống ở đây vài tháng, có những hồi ức tươi đẹp.
Cuối cùng, bọn họ cũng phải rời khỏi nơi này.
Ngoan Thất hiện ra chân thân, mọi người ngồi trên đỉnh đầu hắn. Hứa Ứng mời Bắc Thần Tử đi lên, Bắc Thần Tử đang lo không có cớ đi cùng, nghe vậy mừng rỡ leo lên đầu con rắn.