Trạch Nhật Phi Thăng (Full)
Chương 215: Tình yêu ba ngàn năm trước 1
Quả chuông nói nhỏ: “A Ứng, không dưng lại ân cần, không phải lừa đảo cũng là đạo chích. Ông lão này với lão già cho ngươi uống Mạnh Bà thang là đồng bọn, hơn nữa khi chúng ta ở Thần Đô thứ hai đã thấy hắn và lão già u sầu cùng đi...”
Hứa Ứng lại nở nụ cười, giọng nói phát ra từ trong kẽ răng: “Đừng rút dây động rừng, xem hắn định làm gì đã.”
Quả chuông hiểu ý, vội vàng dặn dò Ngoan Thất. Ngoan Thất cũng tỉnh ngộ, không vạch trần ông lão áo trắng.
Hứa Ứng cúi người làm lễ chào với ông lão áo trắng, khách khí nói: “Lần thứ hai được gặp lão tiên sinh, còn chưa kịp thỉnh giáo tên họ lão tiên sinh.”
Ông lão áo trắng cười nói: “Ta họ Bắc tên Thần, người biết ta đều gọi ta là Bắc Thần Tử.”
(Bắc Thần - từ cổ để chỉ sao Bắc Đẩu)
Ông lão nhìn về phía Trúc Thiền Thiền với vẻ thèm thuồng, lại thấy nghi hoặc không thôi, thầm nghĩ: “Nha đầu này thơm quá, con bé tu luyện thế nào mà biến mình thành ngon miệng vậy? Đúng là hiếm thấy!”
Hứa Ứng khiêm tốn thỉnh giáo: “Lão tiên sinh biết lai lịch của tòa thành Đế Khâu này à?”
Bắc Thần Tử ổn định lại đạo tâm, chòm râu trắng lung lay, cười ha hả nói: “Ta cũng chỉ nghe nói về Đế Khâu mà thôi. Có tin đồn nơi này là mộ phần của Đế Chuyên Húc thời thượng cổ. Tòa thành Đế Khâu này là nơi ở của người giữ lăng, từ từ xây dựng thành tòa thành đá. Vì sao Đế Khâu biến mất thì ta cũng không biết.”
Bọn họ nhanh chóng bước tới một đầu khác của tòa thành đá này, vừa rồi tòa thành được sương mù dày đặc phun ra.
Hứa Ứng đi tới ngoài thành, chi thấy dưới chân là vực sâu vạn trượng, không thể thấy đáy. Vừa rồi y đi quá nhanh, suýt nữa đạp hụt chân ngã xuống.
Mọi người dừng bước, nhìn về phía đối diện, nhưng sương mù dày đặc che khuất bờ bên kia vực sâu, không thể thấy được nơi đó có cái gì.
Đột nhiên, dưới vực sâu vang lên từng tiếng rống trầm trầm. Hứa Ứng thấy loáng thoáng có thứ gì đó thò đầu ra khỏi vực sâu, vung vẩy những xúc tu khổng lồ, cố gắng leo ra phía ngoài.
Y phát động Thiên Nhãn nhưng vẫn không thể nhìn rõ. Ngay lúc này, tiếng roi thanh thúy vang lên, một cây roi dài bay ra từ trong sương mù, quất bốp một cái vào con quái vật khổng lồ dưới vực sâu.
Ngọn roi đó khi vung lên thì nhỏ bé, nhưng lúc đánh ra thì phình to, biến thành vừa lớn vừa dài, như long như mãng, đánh thẳng vào vực sâu, không biết dài tới mức nào!
Quái vật khổng lồ dưới vực sâu bị đánh một roi, gầm thét như sấm, âm trầm ngột ngạt. Đột nhiên một cái xúc tu khổng lồ ngoắc một cái, một dãy núi nguy nga được thả ra từ trong vực sâu, rơi xuống bờ bên kia!