Trạch Nhật Phi Thăng (Full)
Chương 212: Nhổ cỏ tận gốc 2
“Nơi này ứng với hai chân của Thạch Mạt Lặc, chúng ta đang đi dọc theo chân trái của hắn xuống phía dưới!”
Hứa Ứng quan sát bốn phải xung quanh, nói với Ngoan Thất và quả chuông. “Lúc trước ta cũng không để ý, hóa ra trong khu vực Hi Di còn có nơi như vậy.”
Hắn đi tiếp xuống, cuối cùng tới nơi sâu nhất trong khu vực Hi Di, dừng bước trước địa điểm ẩn cảnh ẩn hóa của Thạch Mạt Lặc.
Đó là một biển u minh, trong biển có lá sen, lớn cỡ vài mẫu, lơ lửng trên mặt biển. Chính giữa là một đóa hoa sen, cánh hoa màu trắng, chóp hoa màu hồng, hoa sen đã nở rộ. Thạch Mạt Lặc ngồi trong hoa sen, có vẻ cực kỳ nghiêm túc trang trọng.
Hứa Ứng nắm lấy Trúc Thiền Thiền bay thẳng tới, quả chuông căng thẳng coong một tiếng, thả tường ánh sáng ra bảo vệ mọi người.
“Ngài chuông, không cần.” Hứa Ứng hạ xuống hoa sen, nhìn Thạch Mạt Lặc nói.
Quả chuông vẫn chưa chịu giải trừ vách chuông, Trúc Thiền Thiền đi tới quan sát Thạch Mạt Lặc, hóa ra Thạch Mạt Lặc chỉ còn lại bộ da, ngồi ngay ngắn tại đó, như vẫn còn sống
Sau ót của hắn bị người ta cắt mở, kéo từ sau đầu tới cổ rồi tiếp tục xuống dưới, đến tận chỗ xương cụt.
Cứ như hắn không khoác lớp da người, xương cốt máu thịt trần truồng chạy ra, để bộ da ở lại nơi này!
Trước cảnh tượng đó, ngay cả Trúc Thiền Thiền không sợ trời không sợ đất cũng thấy kinh hãi quá mức, vội vàng trốn sau lưng Hứa Ứng.
Quả chuông vẫn không giải trừ vách chuông, trầm giọng nói: “A Ứng, nếu có người đi vào đây ăn thịt lão tổ Thạch gia, có lẽ hắn vẫn đang ở đây!”
Hứa Ứng, Ngoan Thất và Trúc Thiền Thiền trong lòng nghiêm nghị, vội vàng quan sát bốn phía xung quanh. Trúc Thiền Thiền thầm nhủ: “Hình như thế đạo hiện giờ còn khủng khiếp hơn thời của ta!”
Biển u minh vẫn lặng lẽ không một gợn sóng, cứ như một tấm gương sáng.
Nửa ngày sau vẫn không có bất cứ động tĩnh gì.
Hứa Ứng thở phào nhẹ nhõm nói: “Kẻ ăn thịt lão tổ Thạch gia đã bỏ đi rồi. Nơi này không nên ở lại lâu, mau rời khỏi!”