Trạch Nhật Phi Thăng (Full)
Chương 209: Giết tới Thạch phủ 1
Hứa Ứng đi trên đường phố Thần Đô, trong lòng thầm nhủ: “Có nên tới Nguyên phủ một chuyến không?”
Y bỗng nhớ tới gương mặt Nguyên Như Thị, trong lòng xao động, đột nhiên gương mặt của Nguyên Như Thị lại biến thành Nguyên Vị Ương, Hứa Ứng thầm giật mình, vội vàng bài trừ tạp niệm.
Khi đi tới bên cạnh Lạc thủy, có vài thiêu niên nam nữ đi tới từ phía đối diện. Một thiếu niên trắng trẻo không râu chắp tay với Hứa Ứng, cười nói: “Hứa yêu vương, tại hạ là Thôi Vĩnh Chí của Thôi phủ, vị này là tiểu thư của Chu gia Chu Hồng Tiên, vị thư sinh này là Viên Vân Không, tổ tiên là Viên Thiên Cương.”
Hứa Ứng gật đầu nói: “Hân hạnh gặp mặt.”
Đặc biệt là khi Thôi Vĩnh Chí giới thiệu tới thiếu niên Viên Vân Không, sắc mặt Hứa Ứng nghiêm nghị, nói: “Thất gia, lấy hộp kiếm ra!”
Ngoan Thất vội vàng há miệng, lấy hộp kiếm của Viên Thiên Cương ra. Hộp kiếm của Viên Thiên Cương chấn động vù vù, đột nhiên bay lên, từ từ mở rộng giữa không trung. Từ trong hộp kiếm có bảy luồng kiếm khí bay ra, quay quanh người thiếu niên Viên Vân Không, cực kỳ vui vẻ. Đột nhiên, bảy luồng kiếm khí thu lại, rơi vào trong hộp kiếm, hộp kiếm hạ xuống bên chân Viên Vân Không.
Hứa Ứng cười nói: “Quả nhiên là hậu nhân Viên gia. Bây giờ thứ này vật quy nguyên chủ, ta cũng yên tâm. Ta đi nhầm vào Vọng Hương Đài, may mà được Viên Thiên Cương chỉ điểm nên mới có thể rời khỏi Vọng Hương Đài trở lại nhân gian. Viên tiền bối tặng ta hộp kiếm, nói là nếu gặp tộc nhân Viên gia thì hộp kiếm sẽ tự bay tới bên cạnh người đó, dùng hộp kiếm gửi lòng tưởng niệm.”
Viên Vân Không vừa mừng vừa sợ, vội vàng thu hồi hộp kiếm nói: “Năm xưa gia tổ tránh né tử kiếp, đi tới Vọng Hương Đài, sau đó chưa từng trở về, không biết còn sống hay đã chết, không ngờ lần này lại được gặp pháp bảo của lão nhân gia.”
Hắn nghiêm mặt nói: “Nếu gia tổ đã cứu Hứa yêu vương, như vậy chúng ta không phải người ngoài. Hứa yêu vương, có một câu không biết có nên nói không.”
Ánh mắt Hứa Ứng đảo qua Thôi Vĩnh Chí và Chu Hồng Tiên, như cười mà không phải cười: “Đừng nói thì hơn.”
Viên Vân Không lẩm bẩm: “Hứa yêu vương, Thôi phủ được tôn là gia tộc thừa tướng, ngang hàng với Bùi gia, hai ngàn năm qua đã xuất hiện không biết bao nhiêu na tiên. Chu gia là thế giới mới nổi, khí thế đang lên như diều gặp gió, cực kỳ hưng thịnh. Bây giờ trưởng bối trong hai nhà Thôi Chu tuổi thọ sắp tận, Thôi Vĩnh Chí và Chu Hồng Tiên cô nương thân là hậu bối, cần san sẻ cho trưởng bối. Hứa yêu vương đã có thịt trường sinh, lại mở bí tàng Nê Hoàn, sao không tặng thân thể?”