Trạch Nhật Phi Thăng (Full)
Chương 208: Bất tử tiên dược 2
Hứa Ứng thản nhiên nói: “Ngươi đánh ngài chuông và Thất gia, có thể thấy ngươi rất lợi hại. Ngươi đánh ta một quyền thử xem.”
Trúc Thiền Thiền nhìn y bằng ánh mắt hung ác, đột nhiên đánh rầm rầm hai quyền vào người quả chuông. Vết thương trên người quả chuông liên tục phát nổ, vội vàng la lên: “Ta lại vỡ rồi! A Ứng, đừng trêu chọc cô ta nữa, nha đầu này hung dữ lắm! Ngươi đáp ứng cô ta đi, ta sẽ không lấy khí huyết của ngươi nữa!”
Hứa Ứng sắc mặt như thường nói: “Trúc Thiền Thiền, ngươi trông thì cực kỳ cường đại, thực ra miệng cọp gan thỏ, tu vi trên người không còn lại bao nhiêu. Ngươi chỉ xử dụng kỹ xảo kình lực mà thôi. Ngươi đánh ta thử xem, ta sẽ không đánh trả.”
Trúc Thiền Thiền nổi giận, nhảy thẳng tới đấm hai quyền bồm bộp lên ngực Hứa Ứng, Hứa Ứng không hề nhúc nhích.
Trúc Thiền Thiền nghiến răng, dùng cả quyền cả cước, đánh lên người Hứa Ứng như mưa, vang lên tiếng bôm bốp, nhưng Hứa Ứng vẫn không hề bị thương. Tiểu nha đầu này đột nhiên ngồi xổm xuống, đau tới mức tay chân run rẩy, nức nở khóc lên thành tiếng.
Hai tay cô bé đã bị Hứa Ứng phản chấn tới mức sưng phù, không thể đánh nhau được nữa, chân cũng phình to.
Ngoan Thất và quả chuông ngây dại, không biết vì sao lại như vậy. Hứa Ứng đi tới giúp Trúc Thiền Thiền xoa tay, khơi thông khí huyết, lại cởi giày cho cô bé, giúp hai chân cô bé lưu thông máu, giảm vết bầm.
Lúc này hai tay Trúc Thiền Thiền mới từ từ bớt sưng, chán nản nói: “Sao ngươi nhìn ra được? Đúng là bây giờ ta không còn lại bao nhiêu tu vi, ta có thể đánh hai người bọn họ là vì lúc trước ta luyện pháp bảo cho Chu thiên tử, đánh pháp bảo thì được, đánh người thì không được.”
Ngoan Thất thầm buồn bực: “Sao cô ta lại có thể đánh ta? Chẳng lẽ...”
Trúc Thiền Thiền sắc mặt buồn bã nói: “Tu vi của ta đã bị Đâu Suất tiên hỏa đốt trụi, không còn sức tự vệ. Lúc vừa trốn từ biển lửa ra, ta không quen ai hết, chỉ biết mình các người. Giờ ta rất sợ hãi, sợ ra ngoài sẽ bị người ta bắt đi luyện dược!”