Trạch Nhật Phi Thăng (Full)
Chương 201: Nhân đêm tối tới hoàng cung nhìn trộm bí mật 1
Hứa Ứng ngồi trước cửa Quách phủ trong Thần Đô thứ hai, suy nghĩ tới xuất thần. Y không lạ lẫm gì ông lão áo trắng vừa rồi, ông ta và lão già u sầu, cô gái váy đỏ, y đều đã gặp.
Y thấy có lẽ ba người này là đồng bọn, mục đích là cho mình uống Mạnh Bà thang.
Nhưng vì sao trong thời điểm này ba người lại ra tay cứu viện y?
Quả chuông cũng thấy khó hiểu, suy đoán: “Chẳng lẽ ba người này không có ác ý, thật ra bọn họ đang bảo vệ ngươi?”
Ngoan Thất lắc đầu nói: “Nếu muốn bảo vệ A Ứng, thế thì sao lại cho A Ứng uống Mạnh Bà thang?”
Quả chuông suy nghĩ rồi nói: “Liệu có phải mục đích cho A Ứng uống Mạnh Bà thang chính là để bảo vệ A Ứng không?”
Nói tới đây nó cũng thấy vô lý, nói: “Không thể nào. Mục đích cho uống Mạnh Bà thang là để gột rửa trí nhớ của A Ứng, để A Ứng vĩnh viễn không thể nhớ lại quá khứ. Thế nhưng vì sao bọn họ lại bảo vệ A Ứng, không để na tiên tới ăn A Ứng?”
Nó đập vào tường kêu coong coong: “Nghĩ mãi vẫn không hiểu!”
Ngoan Thất cũng đập đầu vào tường rầm rầm. Hắn cũng không hiểu nổi.
Hứa Ứng xốc lại tinh thần, cười nói: “Dù sao đi nữa, chắc chắn thân thế của ta có liên quan tới ba người này! Chỉ cần có người biết bí mật thân thế của ta, thế thì sớm muộn gì cũng có ngày tìm hiểu được! Mấu chốt nhất là, chúng ta đã vượt qua cửa ải này chưa? Bây giờ đám na tiên kia không tới ăn ta nữa chứ?”
Hai tay y chống nạnh, cười ha hả.
Ngoan Thất cười nói: “Ta đã nói với ngươi rồi, ngươi tốt không trường thọ, tai họa sống ngàn năm! A Ứng, quả nhiên người may mắn tự có thiên tướng!”
Tiếng cười của Hứa Ứng nhỏ dần, suy nghĩ một chút, cứ cảm thấy lời này có gì đó mâu thuẫn. Nhưng hắn không đọc nhiều sách, không tiện chỉ ra sai lầm của Ngoan Thất.
Quách Dược đi tới nói: “Lý, Thạch, Chu, Triệu, Sài, Thôi, Cao, đêm nay lão tổ của các đại thế gia đều đã trọng thương, kể cả lão tổ Quách gia nhà ta cũng bị thương rất nặng, đều phải tĩnh dưỡng một thời gian. Có lẽ Thần Đô sẽ an toàn. Ta và nội tử ra ngoài tìm hiểu tin tức, các ngươi ở lại chỗ này, đừng tùy tiện đi lại, đợi chúng ta về dẫn các ngươi ra ngoài.”