Trạch Nhật Phi Thăng (Full)
Chương 193: Chép vàng đâu phải vật trong ao 1
Bùi Độ khôi phục bình tĩnh, mở từng quyển ra đọc. Phần lớn thư tịch là từ thời trước Chí Đạo Đại Thánh hoàng đế, có một số thư tịch còn trước thời Vương Mãng, đó là cổ thư Tiên Tần được thu thập trong thời Vương Mãng.
Quyển sách thứ nhất là kể những chuyện kỳ thú trong thời nhà Tùy, nói năm Khai Hoàng thứ hai, trong một thôn nào đó ở Giang Nam có một đứa trẻ họ Hứa, sinh sống trong thôn hơn mười năm, tướng mạo không hề thay đổi, đột nhiên mất tích, không ai biết hắn đi đâu. Sau hơn ba mươi năm, trong thôn trang đó có người đi buôn bán xa quê, tới một nơi khác cách xa ngàn dặm, gặp một đứa bé, dáng dấp y như đứa trẻ họ Hứa đã mất tích.
Nhưng ba mươi năm đã qua mà dung mạo của đứa trẻ họ Hứa vẫn hệt như lúc trước, không có bất cứ thay đổi nào.
Thương nhân đi tới dò hỏi, đứa trẻ họ Hứa không nhận ra hắn, thương nhân cho rằng trên đời có chuyện chuyển thế sống lại.
Quyển sách thứ hai thuật lại câu chuyện hơn bảy trăm năm trước, có người lên núi đốn củi, thấy ven đường có hai người một áo đỏ một áo trắng đang chơi cờ, bất giác xem tới nhập thần, quên chuyện về nhà. Hai người áo đỏ áo trắng đánh cờ xong, tiều phu kinh ngạc phát hiện lưỡi búa của mình đã mòn.
Tiều phu lảo đảo về nhà, thôn trang cũng hoàn toàn thay đổi, phụ mẫu thê tử chết già, những thôn dân mà hắn quen cũng đã qua đời. Trong thôn trang chỉ còn một đứa bé họ Hứa nhận ra hắn, cho hắn biết, hắn lên núi một chuyến, thế gian đã qua trăm năm.
Tiều phu nhìn thiếu niên kia, trăm năm trước trông đã như vậy, trăm năm sau vẫn chẳng khác gì, chỉ thấy kinh ngạc. Lúc này hai người áo đỏ áo trắng xuất hiện, mang thiếu niên trăm tuổi kia đi.
Hai người kia còn nói, mải chơi cờ suýt nữa hỏng việc.
Bùi Độ lại mở một quyển sách khác, trong sách kể một số chuyện ly kỳ quái dị, thường là ghi về một thiếu niên với dung mạo bất biến.
Hắn càng đọc càng kinh hãi, dần dần lật tới sách cổ hai ngàn năm trước, cũng có ghi chép lặt vặt liên quan tới một thiếu niên bất lão!