Trạch Nhật Phi Thăng (Full)
Chương 183: Biển rộng vô ngần, sóng ngầm cuồn cuộn 1
Hứa Ứng cũng cực kỳ kinh ngạc, hạ giọng nói: “Những đại tướng quân, tể tướng, thượng thư này đều là na tiên à?”
Ngoan Thất lắc đầu nói: “Không biết, trong sách không nói. Có điều người khác thì không dám nói chứ lão già áo xám trước mặt chính là một vị na tiên đã tu luyện tới chín tòa động thiên! Hắn hoàn toàn không nằm trong hàng ngũ tướng quân tể tướng thượng thư. Ta nghĩ, không khéo na tiên của Bùi gia...”
Hứa Ứng kinh ngạc, một thế gia mà hai ngàn năm qua đã xuất hiện ít nhất tám mươi bảy vị na tiên, chẳng lẽ có thể bồi dưỡng na tiên hết đợt này đến đợt khác? Hay là còn nguyên nhân gì khác?
“Chẳng lẽ Bùi gia này là cả bó rau hẹ?”
Y nhớ tới chuyện na tiên khi tuổi già, trong lòng bỗng có cảm giác hoang đường,nói nhỏ: “Bùi trong Bùi gia viết thế nào?”
Ngoan Thất dùng chóp đuôi viết chữ ‘Bùi’, Hứa Ứng quan sát, đột nhiên hiểu ra: “Bên trên có chữ hẹ, hèn gì có lắm na tiên như thế.”
(Đoạn này chơi chữ, rau hẹ là cửu thái 韭菜 , họ Bùi là 裴 , trên chữ “Bùi” có chữ cửu 韭 - Hứa Ứng nói cả gia tộc là đồ ăn cho luyện khí sĩ thượng cổ)
Ngoan Thất nói: “Bọn họ vừa đến núi đã tìm cớ gây sự với chúng ta, rất ương ngạnh, nói nơi này không phải đất vô chủ, mà là sản nghiệp của tổ tiên Bùi gia, sau đó còn lôi khế đất ra, con dấu vẫn còn ướt. Tiếp đó bọn họ đuổi chúng ta đi, Ngưu Can nổi giận, đánh ngã mười mấy người, Ngưu Chấn cũng bị thương. Ta yêu cầu bọn họ cử người giao chiến, quyết đấu công bằng.”
Hứa Ứng liếc mắt nhìn Bùi Kính Đình một cái, nói: “Từ đầu mục đích của bọn họ đã là ta, những chuyện khác chỉ là mượn cớ gây sự.”
Lão già áo xám thấy bọn họ thì thầm nhỏ to, không biết nói cái gì, bèn ho khan một tiếng nói: “Hứa yêu vương, Bùi gia mời công tử vào kinh, chẳng hay công tử có đồng ý hay không?”
Hứa Ứng đáp ứng rất sảng khoái: “Đồng ý. Ta có giao tình với Nguyên gia và Quách gia, đang định tới kinh thành gặp bọn họ.”
Lão già áo xám Bùi Kính Đình hơi ngạc nhiên, không ngờ y không hề phản kháng gì mà trực tiếp đáp ứng, mỉm cười nói: “Ý lão phu là Bùi gia ta muốn mời riêng công tử vào kinh, không liên quan tới những thế gia khác.”
Hứa Ứng vẫn đáp ứng rất sảng khoái, nhưng lời nói đầy ẩn ý: “Chỉ cần Bùi gia của ngươi có thể tự mình đối phó với các thế gia khác, muốn ta làm gì mà chẳng được. Nhưng, ta e Bùi gia của ngươi không gánh nổi.”