Trạch Nhật Phi Thăng (Full)
Chương 182: Mọi người đều có thể diện 2
“Ầm!”
Khí thế của Ngoan Thất tỏa ra như bùng nổ, chấn động tới mức biển cả vô biên của người trẻ tuổi kia không chao đảo không ngừng, cứ như sắp sôi trào!
Người trẻ tuổi nghi hoặc không thôi, chỉ cảm thấy khí huyết của đối phương gia tăng điên cuồng, gấp mấy chục lần bản thân. Cái đuôi quét mạnh qua một cái, mặt biển do thần thông của hắn tạo thành đã bị phá tan!
Người trẻ tuổi bị phá thần thông, miệng phun máu tươi, mắt thấy thân thể khổng lồ như tường thành của xà yêu lại lao tới, không khỏi tuyệt vọng.
Nhưng ngay lúc này lại có mười na sư dồn dập lao tới, ai nấy khai mở động thiên, tất cả đồng thanh: “Yêu xà, sao dám to gan đả thương thất công tử của Bùi gia ta?”
Những na sư kia có nam có nữ, có già có trẻ, bản lĩnh cũng có cao có thấp nhưng đa số là ở hai ba tòa động thiên, tu vi thực lực hết sức tầm thường.
Động thiên của bọn họ cũng cắm rễ trong một khoảng thiên địa kỳ lạ như ngọc lưu ly, tu vi nguyên khí của họ cũng mạnh mẽ đến đáng sợ, thâm hậu hơn nhiều so với con cháu các thế gia Chu gia Quách gia mà Hứa Ứng từng gặp.
“Định bao vây ta? Không cần thể diện nữa rồi?”
Ngoan Thất nổi giận, đột nhiên toàn thân tỏa ra kiếm khí lấp lóe, chỉ trong chớp mắt vô số luồng kiếm khí đã quấn quanh người. Kiếm khí sắc bén chém ra bốn phía, liên tiếp cắt đứt nguyên thần và thần thông của hơn mười vị na sư kia.
Ngoan Thất gầm lên một tiếng, ngay khoảnh khắc sau đã hóa thành một con rắn khổng lồ dài trăm trượng, thân thể bay lên không trung, uốn lượn giữa bầu trời. Thân thể hắn mang theo từng luồng kiếm khí to như cái mâm, trông như vẩy rồng, xoạt xoạt xoạt, hào quang bắn ra bốn phía, xoay tròn theo hành động của hắn, chớp mắt đã đánh trọng thương mười tên na sư kia!
Chỉ mới chốc lát mà hơn mười na sư đã thua trận, trong lòng tuyệt vọng: “Sao con rắn này lại mạnh như vậy?”
Ngoan Thất bộc phát hung uy, đang định giết chết cả mười na sư này. Đột nhiên, một nam tử trung niên mặt mày tươi cười đang ở phía sau bỗng xuất hiện trước mặt hắn như dịch chuyển tức thời. Nam tử trung niên cười nói: “Con rắn khổng lồ mà Hứa công tử nuôi, quả thật lợi hại, đúng là thầy giỏi ắt có trò hay. Tiếp một chiêu Triều Liên Hải Bình của ta thử xem!”