Trạch Nhật Phi Thăng (Full)
Chương 174: Sấm sét rung trời, kiếp trong kiếp 2
“Sao Thất gia lại không hộc máu?”
Hai huynh đệ nhất Ngưu Can ngã dưới đất, khí tức tán loạn, chỉ thấy Ngoan Thất vẫn mở trừng trừng đôi mắt, nhìn chằm chằm vào cảnh tượng độ kiếp, mắt không chớp tới cái. Cả hai không khỏi kinh hãi: “Chẳng trách cả sư phụ cũng gọi là Thất gia, không ngờ căn cơ của hắn hùng hậu như vậy, chúng ta thúc ngựa cũng không bằng.”
Ngoan Thất nhìn chằm chằm vào từng động thiên Thiên thần, mí mắt giật giật: “Không thể hiểu nổi, chắc chắn A Ứng sẽ hiểu nhỉ? Sau này bảo hắn giảng lại. Thôi bỏ đi, xem thêm lúc nữa kẻo A Ứng lại bảo ta toàn phân tâm.”
A Ứng cũng không kịp lĩnh ngộ được cái gì, cho nên không quan sát đạo tượng Thiên thần mà quan sát thiên kiếp.
“Ba trăm sáu mươi Thiên thần liên thủ cùng Chu Tề Vân đối phó với thiên kiếp, biến hóa đa đoan, khó lòng suy xét. Nhưng nếu căn cứ theo chiêu thức trong Bích Lạc Phú của Quách gia, lại đối chiếu với thiên kiếp, như vậy có thể tăng cường thêm một chiêu thần thông trong Bích Lạc Phú.” Y nghĩ thầm trong lòng.
Y lặng lẽ phát động Bích Lạc Phú, dựa theo pháp môn của Bích Lạc Phú điều động tâm lực, chỉ thấy sau lưng y dần dần hiện ra cảnh Bích Lạc Thanh Thiên, từ từ hóa thành lôi vân.
Bên cạnh y, thiếu nữ trong quan tài kinh ngạc, quan sát dị tượng thiên kiếp sau lưng y, ánh mắt nhấp nháy,không nói gì.
Lão tổ Quách gia đột nhiên có cảm ứng, quay đầu nhìn xuống phía dưới, chỉ thấy Hứa Ứng đứng dưới vách núi, sau lưng đã có lôi vân hình thành, không khỏi giật mình: “Sáng tạo ra chiêu thứ chín trong Bích Lạc Phú của Quách gia ta?”
Hắn quay đầu nhìn thiên kiếp ở ngoài ngàn dặm, ánh mắt nhấp nháy: “Người khác cố gắng lĩnh ngộ động thiên Thiên thần, hắn lại cố gắng nắm giữ thiên kiếp! Thằng nhãi này đúng là bất phàm, càng nhìn càng giống con rể của Quách gia ta!”
Hắn vui như mở cờ trong bụng, thầm nhủ: “Tiểu Điệp còn có tỷ tỷ nặng hai trăm cân, tính tình dịu dàng, hoàng hoa khuê nữ, chưa có hôn phối, hay là cho hắn tới ở rể Quách gia ta.”
Kiếp vân sau lưng Hứa Ứng càng ngày càng mênh mông, càng lúc càng hùng vĩ, dần dần hóa thành vài mẫu, tạo ra dị tượng cỡ này đã có uy lực của thần thông.
Lão tổ Quách gia thầm vui mừng: “Tư chất còn tốt hơn ta, càng nhìn càng thấy thuận mắt.”