Trạch Nhật Phi Thăng (Full)
Chương 164: Địa điểm phi thăng ở Vô Vọng sơn 2
Y vừa đi vừa nhìn, chỉ thấy nội dung những bức tranh dần dần trở nên kỳ quái. Người dân trên bức tranh vốn ăn mặc rất đơn giản, chỉ có da thú, vũ khí cũng là gậy gộc giáo đá.
Gương mặt của bọn họ được bôi những đường nét đặc biệt bằng mực, trên sống mũi có mấy cái lỗ, cắm mấy mảnh xương làm trang sức.
Trên cổ bọn họ cũng đeo xương cốt phát sáng, đó là chiến lợi phẩm của họ.
Nhưng hình vẽ phía sau thì càng lúc càng quái dị, trong số họ có thêm một cô gái, cô gái kia chỉ vẽ mắt mũi đơn giản, không nhìn ra tướng mạo nhưng lại mặc y phục hoa mỹ tinh xảo, dẫn đám người nguyên thủy này săn bắt.
Vũ khí của người nguyên thủy cũng thay đổi, biến thành phi đao phi kiếm, thậm chí xương cốt gậy gộc cũng có thể bay lượn.
Con mồi mà bọn họ săn bắt cũng không chỉ là dã thủ nữa, mà là Thái Cổ cự thú với hình thể càng ngày càng khổng lồ.
Bọn họ chất đống thi thể cự thú, dâng lên cho cô gái kia. Cô gái kia dường như đang tu luyện công pháp quỷ dị gì đó, chẳng mấy chốc thi thể cự thú đã biến thành xương trắng.
Bức hình tiếp theo, xương cốt cũng vỡ nát.
Sau đó những bức tranh trên hang động toàn là hình săn bắt, nhưng dần dần không phải là săn bắt cự thú nữa mà là chiến tranh, đồ sát quốc gia nhân loại khác.
Cô gái kia cử hành tế lễ quy mô lớn trên chiến trường, theo tình cảnh trên tranh vẽ thì cực kỳ tanh máu tàn khốc.
Người nguyên thủy chỉ vẽ từng ngọn núi, trên đỉnh núi và dưới chân núi là vài thi thể nhân loại, nhưng Hứa Ứng nhận ra đây là núi xác!
Những người nguyên thủy này chất thi thể thành núi, hiến tế cho cô gái ăn mặc hoa lệ kia để tu luyện tà công!
Hứa Ứng thấy vậy kinh hãi, nói nhỏ: “Ngài chuông, ngươi cảm thấy mọi chuyện trên tranh vẽ đã xảy ra từ bao giờ?”
“Có cả người nguyên thủy, chắc là thời cực kỳ xa xưa, còn xa hơn thời của ta và chủ nhân.”
Quả chuông nói: “Trong thời kỳ đó, có lẽ luyện khí sĩ còn đang ở đỉnh phong. Có lẽ là một vạn năm trước, cũng có thể là mười vạn năm trước, trăm vạn năm trước.”