Trạch Nhật Phi Thăng (Full)
Chương 158: Phải trả giá ra sao 2
Cuối cùng Hứa Ứng và Nguyên Vị Ương chạy về phía vách núi Thương Ngô, bên vách núi đã có cao thủ Quách gia canh gác, cầm đầu chính là Quách Dược. Lý Anh Châu và Quách Tiểu Điệp cũng đứng trong số đó.
Đám người đằng đằng sát khí, bày sẵn trận địa sẵn sàng đón địch.
Quách gia là thế gia, tuy không khổng lồ như Chu gia nhưng càng cổ xưa, căn cơ cũng thâm hậu hơn hẳn, còn tạo sẵn trận thế. Bọn họ mà bị ngăn cản thì chỉ có đường chết!
“Ngài chuông...”
Tiếng hô của Hứa Ứng còn chưa dứt đã thấy sau đầu có một quả chuông lớn bay ra, xoay vù vù, ánh sáng trên vách chuông bắn ra bốn phía, chỉ trong giây lát hào quang tầng tầng lớp lớp đã tạo thành một bức tường ánh sáng khổng lồ!
Bên ngoài bức tường ánh sáng có phù văn lấp lánh, vạn vật đua nhau sinh trưởng, sinh cơ bừng bừng, hóa thành uy lực khủng khiếp!
“Coong~”
Quả chuông chấn động, ngoài rìa bức tường ánh sáng cũng rung động theo, uy lực khủng khiếp tới mức vách núi rung chuyển. Cao thủ Quách gia đã phát động trận pháp đối phó với uy lực của quả chuông, khí thế như tường đồng vách sắt, chống chọi lại tiếng chuông!
Ngay khoảnh khắc sau, tiếng chuông quét tới, các cao thủ Quách gia khí huyết chấn động, ai nấy lui bước, trận pháp không hề rối loạn!
“Coong!”
Quả chuông lại phát ra tiếng vang thứ hai, chấn động tới mức tường đổ thành sập, các cao thủ Quách gia ai nấy hộc máu. Quả chuông thanh thế hùng hồn, lại phát ra tiếng ngân thứ ba, trận thế của cao thủ Quách gia lập tức bị phá hủy, người người bị hất bay khắp bốn phương tám hướng!
“A Ứng, ta không chịu được nữa!” Quả chuông kêu lên một tiếng, đột nhiên thu hồi bức tường ánh sáng rồi chui vào sau đầu Hứa Ứng, biến mất không còn tăm hơi.
Hứa Ứng, Nguyên Vị Ương đã nhân cơ hội này đến sát vách núi, chỉ cần nhảy xuống là rơi vào trong hồ, chui vào vực Thương Ngô, bỏ chạy tới cõi âm!
Nhưng ngay lúc này, áng mây lành trên bầu trời đại điện Thương Ngô tông đột nhiên bay về phía bọn họ!
Áng mây lành đó là biểu tượng của hoàng quyền, chưa tới nơi mà tiếng vạn dân cầu nguyện đã khiến bọn họ đâu đầu chóng mặt, ý thức mông lung!