Trạch Nhật Phi Thăng (Full)
Chương 153: Lão luyện 1
Lão già chống gậy nghe âm thanh của đám người Hứa Ứng từ xa vọng lại, đám thiếu niên cười cười nói nói, thi thoảng lại xen lẫn tiếng chuông, còn có tiếng cười phì phì của con rắn lớn.
Lão già chống gậy cười lạnh: “Bây giờ các ngươi cười vui vẻ bao nhiêu, lát nữa sẽ hoảng sợ bấy nhiêu. Lần này là ăn mảnh nên phải tốc chiến tốc thắng, tránh cho mấy lão quỷ khác chạy tới!”
Hứa Ứng là người đầu tiên vào cửa, Quách Tiểu Điệp đang nói câu gì không biết, thiếu niên này vừa bước chân vào cửa vừa quay đầu lại cười nói: “Đêm hôm khuya khoắt, ai lại giẫm chân lên ngực ngươi hai cái? Chẳng lẽ có quỷ?”
Y đang nói thì đột nhiên quả chuông hiện lên sau lưng, uy lực bộc phát, coong một tiếng, tiếng chuông vang dội khiến mọi người chấn động tới thất điên bát đảo!
Bên ngoài quả chuông, từng hoa văn giản dị hùng hậu lơ lửng, xoay tròn, đồ án vạn vật được khắc trong vách chuông cũng như sống lại, vạn vật đua nhau phát triển, sinh cơ bừng bừng, ẩn chứa uy lực hùng hồn!
Hứa Ứng cũng thấy buồn bực, không biết vì sao đột nhiên quả chuông bộc phát, lại nghe một tiếng kêu đau vang lên. Y vội vàng nhìn theo tiếng động, chỉ thấy ông lão chống gậy đã chỉ điểm bọn họ nơi này có quỷ đang bị quả chuông chấn động tới văng vào vách tường Trấn Ma điện.
Hứa Ứng vội vàng nói: “Ngài chuông, là vị lão tiên sinh chống gậy kia, không phải kẻ ác!”
Quả chuông vội vàng thu liễm uy thế vừa bộc phát, lúng túng nói: “Vừa rồi ta phát hiện có âm khí đang nhanh chóng tiếp cận ngươi, lại ngửi thấy mùi khét của lôi kiếp nên hơi kinh hãi, sợ bát cơm... sợ ngươi bị ác quỷ gây thương tích nên mới ra tay! Không ngờ lại làm hại đến ân công!”
Lão già chống gậy suýt nữa bị chấn động tới hồn phi phách tán, nghe vậy vội vàng nói: “Lão hủ là quỷ, đương nhiên có âm khí rồi. Năm xưa ta độ kiếp, nguyên thần bí đánh tan nên mới thành quỷ, cũng bị dính mùi khét của lôi kiếp. Sao đám thiếu niên các ngươi lại tới nữa vậy? Nhanh nhanh kéo ta xuống!”
Hứa Ứng bay người tới, kéo hắn ra khỏi bức tường.