Trạch Nhật Phi Thăng (Full)
Chương 137: Khởi nguồn của tà ác 1
Tai họa trên cây Ngô Đồng đến cũng nhanh mà đi cũng nhanh, nhưng thương vong để lại không hề nhỏ. Cây Ngô Đồng bị máu thịt dưới vực Thương Ngô lột mất lớp vỏ, na sư trên cây cũng tử thương nặng nề, mười không còn một, chỉ lác đác vài người sống sót.
Hai vợ chồng vị phu nhân xinh đẹp cũng nằm trong số đó, hai người nhìn về phía những người còn lại, chỉ thấy có na sư bị máu thịt kỳ quái đó ăn mất một cái chân, còn có người bị nuốt mất một nửa, cảnh thê thảm đến không nỡ nhìn.
Hai vợ chồng kinh hãi, ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy thần điểu trên cây cũng thương vong nặng nề, khắp nơi đều là thi thể thần điều. Thần điểu còn sống và Phượng Hoàng đã bay đi từ lúc nào không biết, biến mất không còn bóng dáng.
Phượng Hoàng mượn cây Ngô Đồng để độ kiếp, kiếp đã qua rồi, chỉ còn cảnh tượng hoang tàn lưu lại.
“Tên khốn kiếp nhìn trộm Tiểu Điệp tắm rửa nói đúng, nơi này có nguy hiểm, nhưng làm sao hắn biết được?”
Vị phu nhân xinh đẹp thầm nghi hoặc, nói nhỏ: “Hơn nữa, sao hắn lẻn vào Cửu Nghi Sơn ađược?”
Quách gia là hoàng thân, lần này Thánh Thần Chương Võ hoàng đế tới Cửu Nghi, tìm kiếm vực Thương Ngô là mượn danh nghĩa Quách gia. Hoàng đế không thể tùy tiện rời khỏi kinh thành, Quách gia thì có. Lần này Thánh Thần hoàng đế không mang theo nhiều người trong hoàng tộc, trên núi đa số là người của Quách gia.
Những địa điểm quan trọng trên Cửu Nghi sơn đều có Kim Ngô vệ canh gác, người bình thường rất khó đi vào Cửu Nghi sơn. Nguyên Vị Ương đến đây đã khiến bọn họ nghi ngờ, Hứa Ứng cũng đến khiến bọn họ không khỏi suy đoán, liệu có phải trên Cửu Nghi sơn có đường hầm mà không ai biết, có thể tự do ra vào không?
“Ngoài ra, rốt cuộc vực Thương Ngô là cái gì? Sao bệ hạ biết thông qua nơi này có thể đi vào cõi âm?”
Hai vợ chồng liếc mắt nhìn nhau, trong lòng đều có cảm giác, đồng thanh nói: “Đi tìm tên dâm tặc kia, xem hắn biết cái gì!”
Hai vợ chồng đi tìm Hứa Ứng, nhưng Hứa Ứng lại như biến mất, không chỉ không tìm được Hứa Ứng, thậm chí chủ tớ Nguyên Vị Ương và Quách Tiểu Điệp cũng không thấy bóng dáng.
“Hay là tới bẩm báo cho bệ hạ trước đã?”