Trạch Nhật Phi Thăng (Full)
Chương 127: Vực sâu Thương Ngô 1
Ba tên Vô Thường và Vô Thường mặt rắn kia đương nhiên là Hứa Ứng, Nguyên Vị Ương, Kiêu bá và Ngoan Thất. Ngoan Thất hình thể quá lớn, tuy hóa thành Vô Thường nhưng đã bò dưới đất một trăm hai mươi năm, cứ cảm thấy đứng lên thì hành động bất tiện, không thoải mái như trườn dưới đất.
Đám na sư này giả trang thành Vô Thường, đi vào cõi âm vơ vét dương khí. Bọn chúng có thể đi vào, đương nhiên cũng có cách đi ra.
Vô Thường giả kia thân thể run rẩy, bị bọn họ ép phải đi trước dẫn đường, giọng run run nói: “Các ngươi làm vậy là không đi ra được được đâu, quả chuông và gã to con đằng sau quá dễ thấy, ra đến ngoài là bị sư môn của ta phát giác, chúng ta sẽ chết hết thôi!”
Hứa Ứng cũng biết hắn nói vậy là thật. Lúc trước có vài người vừa bị giật mặt nạ là đồng bọn lập tức ra tay giết chết, có thể thấy chuyện lẻn vào cõi âm cướp đoạt dương khí là chuyện bí mật không thể để người khác biết.
Đám người Hứa Ứng muốn người khác không chú ý cũng khó, nếu cứ thế ra ngoài thì chắc chắn sẽ bị phát hiện.
Kiêu bá ngạo nghễ nói: “Môn phái giang hồ thì lợi hại đến đâu cơ chứ, có mấy đại na là cùng. Sau khi ra ngoài chỉ cần thông báo danh hiệu Nguyên gia ta, không khéo chưởng giáo chí tôn của bọn họ còn phải cúi lạy nghênh tiếp.”
Hứa Ứng dò hỏi: “Các ngươi là người phương nào?”
Vô Thường giả chần chừ một chút nhưng vẫn ăn ngay nói thật: “Chúng ta là Thương Ngô tông ở Tương Nam, được người khác nhờ vả đi vào cõi âm thu thập dương khí.”
Kiêu bá hiểu biết khá nhiều về chuyện giang hồ, nghe vậy nhíu mày nói: “Thương Ngô tông là một môn phái na sư, môn phái này nằm trên Cửu Nghi sơn, không có nhiều na pháp tinh diệu truyền thừa, chỉ là một tông phái nho nhỏ ở địa phương. Chúng ta cứ tới đó báo danh là được.”
Nguyên Vị Ương lắc đầu: “Kiêu bá, một môn phái nho nhỏ ở địa phương có thể có nhiều mặt nạ quỷ Vô Thường như vậy ư?”