Trạch Nhật Phi Thăng (Full)
Chương 106: Chủ nhân Hòe Hoa cung 2
Trên không trung, mây gió cuồn cuộn, sấm sét đan xen, mây đen vô cùng vô tận bao phủ Hòe Hoa cung, ép xuống nặng nề. Đột nhiên sấm sét vang dội, giữa mây đen có một bàn tay đen xì nhô ra, trong lòng bàn tay là nghiệp hỏa hừng hực, ấn xuống Hòe Hoa cung!
Bàn tay này gặp phải ánh sáng xanh sau lưng Chu Tề Vân, đột nhiên dừng lại, lôi hỏa tạo thành một lớp màn ánh sáng mỏng manh, chém tới từ bốn phương tám hướng như lưỡi đao.
Hứa Ứng lập tức phát giác không gian chấn động một thoáng, sau đó chỉ thấy trên cây hòe khổng lồ có thêm một vết thương, cắt sâu vào thân cây.
Mà cách đó không xa, một ngọn núi vô thanh vô tức bay lên, như bị lưỡi đo vô hình cắt qua. Đỉnh núi bay ra mấy chục dặm rồi mới rơi chéo xuống, nhưng lại gặp dư âm xung kích, đột nhiên nổ tung.
Cảnh tượng này quá lặng lẽ, không chút dấu hiệu, thời gian một hơi thở sau mới có tiếng nổ nặng nề vang tới tai mọi người.
Hứa Ứng vội vàng vận chuyển thần thức, phát động thiên nhãn, lúc này mới thấy rõ cảnh tượng trên bầu trời.
Chỉ thấy sau lưng Chu Tề Vân còn có một Chu Tề Vân khác, trấn giữ trong không gian vô lượng, trông thì không lớn chứ thực chất hùng vĩ vô biên, toàn thân tỏa ra ánh sáng xanh.
Luồng sáng xanh như thủy triều phun trào, không ngừng dâng cao bắt nguồn từ cơ thể Chu Tề Vân này!
“Nguyên thần?”
Hứa Ứng lập tức nhớ tới nguyên thần của thiếu nữ trong quan tài, nhưng sau đó lại phát hiện không đúng.
Nguyên thần của thiếu nữ trong quan tài rất mạnh mẽ, như thực chất, nhưng mắt thường không cách nào thấy được, thậm chí ánh sáng mà nguyên thần tỏa ra cũng là từng luồng hào quang.
Còn “nguyên thần” của Chu Tề Vân lại càng to lớn, nhưng cuối cùng vẫn có vẻ hư ảo, hơn nữa mắt thường có thể thấy được ánh sáng đó, không phải hào quang.
Hứa Ứng quan sát tỉ mỉ mới phát hiện trên đỉnh đầu “nguyên thần” của Chu Tề Vân có một đốm lửa, đó là dương hỏa trên hồn phách.
“Hồn phách có ba đốm dương hỏa, hai vai trái phải, Bách Hội trên đỉnh đầu. Sao Chu Tề Vân chỉ có một đốm... Là Tam Muội chân hỏa!” Hứa Ứng đột nhiên hiểu ra, chỉ cảm thấy khó mà tin nổi.