Trạch Nhật Phi Thăng (Full)
Chương 102: Học cái xấu, chỉ cần một bước 2
Quy củ của Nguyên gia, ăn không nói năng tắm không lên tiếng, ngồi phải nghiêm chỉnh, mắt phải nhìn thẳng, chắc lão không phát hiện mình đã rời khỏi.
Nguyên Vị Ương chợt cảm thấy nhẹ nhõm, cho dù đang khiêng cây cột đồng thau mà vẫn bước chân như bay.
“Chúng ta lên cây!” Hứa Ứng nói với hắn.
“Lên cây?”
Nguyên Vị Ương ngẩng đầu nhìn lên, cây hòe lớn tới mức nào không rõ, cao chót vót, nguy nga tới mức trải tận chân trời, vỏ cây của nó gập gềnh, như vảy rồng trải khắp toàn thân.
Chỗ vảy rồng này đều là vảy ngược, từng khối to như cái ghế.
Cây hòe tuy hơi nghiêng nhưng muốn đi lên cũng chẳng phải chuyện dễ dàng, khiêng một cây cột đồng to như vậy lên cây, chỉ e lại càng gian nan.
Hứa Ứng lại như không hề suy nghĩ về những khó khăn đó, chuyện này trong mắt Nguyên Vị Ương thì là điên rồ, nhưng y thì cực kỳ phấn khởi ra tay thực hiện.
Y vừa tổn tưởng Ba Xà, quấn lấy cây cột đồng kéo lên cây, vừa dùng cả tay cả chân bò lên trên cây nói: “Nguyên huynh đệ, hai ngày trước chúng ta phát hiện một số thứ đồ chơi hay ho trên tán cây. Ngươi cũng lên đây!”
Nguyên Vị Ương đuổi theo y, thi triển na pháp giúp đỡ, khiến Hứa Ứng và Ngoan Thất nhẹ nhàng hơn một chút.
Đám người trèo lên hơn một ngàn trượng nhưng mới được nửa đường, nghỉ ngơi trong chốc lát rồi lại leo lên ngàn trượng, mới đến chạc cây thứ nhất, còn cách tán cây khá xa.
Cứ vừa đi vừa nghỉ như vậy, nghỉ ngơi bảy lần mới tới một khu vực bằng phẳng.
Đây là chỗ tán cây phân nhánh, bốn phía thông thoáng, có thể xây dựng một tòa thành nhỏ vạn người, bên cạnh còn có thể trồng trọt khai hoang, vì nơi này còn có lớp bùn đất khá dày, trên đất còn có một số hoa cỏ.
Nguyên Vị Ương còn thấy cách đó không xa có một dòng sông, từ một cành cây khổng lồ khác chảy xuống, dòng nước còn rất xiết!
Hắn rất tò mò, không biết bọn họ định vác cây cột đồng xanh này đến đâu. Đột nhiên, phía trước có sóng nhiệt cuồn cuộn ập tới, không khí cũng tỏa ra mùi nóng nực.
“Đến rồi!”