Trạch Nhật Phi Thăng (Full)
Chương 97: Hắn còn cứu được không? 1
Trên thẻ ngọc màu xanh lá có một hàng chữ, chính là Thái âm Nguyên Dục công, ngoài ra có thêm một hàng chữ nhỏ, sau đó thì không còn nội dung.
Hứa Ứng đi về phía thẻ ngọc màu xanh lá, định xem xét tỉ mỉ, nhưng bị lão đầy tớ Chu Bố Y ngăn cản.
“Hứa công tử, giải mã thẻ ngọc màu xanh này cần nghiên cứu [Đà Ẩu tiên thư] trước, nếu không sẽ không hiểu được nội dung trên thẻ ngọc.”
Lão đầy tớ Chu Bố Y như cười như không nói: “Những người có thể tìm hiểu thẻ ngọc đều là lão nhân trong Chu gia. Bọn họ tài hoa xuất chúng, học thức thông thiên, đã nghiên cứu [Đà Ẩu tiên thư] mấy chục năm nên mới miễn cưỡng đọc hiểu một chút nội dung trên thẻ ngọc màu xanh. Hứa công tử vừa tới mà đã muốn xem thẻ ngọc, có vẻ quá không biết lượng sức mình.”
Hứa Ứng mỉm cười nói: “Bố Y, từ lúc nào mà ngươi có tư cách chỉ điểm ta cái gì nên xem, cái gì không nên xem? Nếu ngươi có bản lĩnh thì Chu Tề Vân đã mời ngươi tới giải mã tiên thư, nếu không có bản lĩnh, mời đứng sang một bên, đừng vung tay múa chân với người có năng lực.”
Lão đầy tớ Chu Bố Y vừa thẹn vừa giận lại không dám phát tác, đành lùi sang một bên, thầm nghĩ: “Thằng nhóc quê mùa không biết điều.”
Hứa Ứng đi lên trước, lúc này âm thanh của quả chuông mới vang lên, nói: “A Ứng, cái này gọi là thẻ ngọc, là một loại ngọc trúc đặc biệt. Trong thời đại cực kỳ xa xưa, luyện khí sĩ dùng cây trúc chất ngọc như vậy để ghi lại cảm ngộ, vì vậy còn gọi là thẻ ngọc đạo thư. Có lẽ thứ được ghi chép trong này còn quý giá hơn cả [Đà Ẩu tiên thư].”
Hứa Ứng buồn bực: “Ngọc trúc? Cây trúc còn có chất ngọc? Chẳng lẽ ngọc lại mọc ra từ dưới đất à?”
Quả chuông nói với giọng điệu đương nhiên: “Ngọc mọc ra từ dưới đất có thì lạ, còn gỗ mọc ra từ dưới đất thì không lạ? Có một số sinh vật trong người còn mọc ra sắt thép, tinh khiết hơn cả loại mà ngươi tinh luyện ra!”