Trạch Nhật Phi Thăng (Full)
Chương 88: Na thuật Tát Đậu Thành Binh 2
Một lúc lâu sau, chấn động kịch liệt bên ngoài mới tạm dừng, quả chuông từ trên không trung rơi xuống, đập vào trong rừng núi, lăn lông lốc kêu leng keng suốt ba bốn dặm rồi mới đừng lại.
Hứa Ứng khó nhọc leo ra khỏi miệng chuông, ngồi bên rìa quả chuông, hai chân vẫn còn loạng choạng, thân thể run lẩy bẩy. Một lúc lâu sau y mới lấy lại sức, nối lại xương cốt cho Ngoan Thất đã bị rung tới mức nằm bẹp một chỗ.
Trong lúc nghiêng ngả vừa rồi, xương cốt trên người Ngoan Thất đều bị xô lệch, may thay Hứa Ứng là người bắt rắn, cho nên y nối liền xương cốt cũng không khó khăn gì.
Ngoan Thất đi tới bên cạnh Hứa Ứng, nhìn Vô Vọng sơn đang rạn nứt từ giữa núi, khóc không ra nước mắt, miệng lẩm bẩm: “Ta mất nhà rồi...”
Sau lưng bọn họ, đám đậu binh giáp vàng còn sống quỳ hai chân xuống đất, quay về phía thi thể đồng bọn, khóc lóc ngập trời. Chấn động thần thông vừa rồi đã khiến rất nhiều đậu binh bị ép thành bã đậu, chết oan chết uổng. Có điều, đám còn sống cũng phải hơn nửa, có tới ba bốn trăm người.
Đột nhiên một tiên đậu binh đứng dậy, đá đám đồng bọn còn đang khóc lóc một cái rồi la lớn: “Đại trượng phu sống trên đời là phải da ngựa bọc thây, kiến công lập nghiệp, sao lại khóc lóc như đàn bà con gái như vậy? Đứng hết dậy cho ta? Các ngươi quên công ơn bồi dưỡng đắng cay khổ sở của Đãng Thiên phủ chủ rồi à?”
Đám đậu binh phấn chấn như tiêm máu gà, ai nấy bừng bừng ý chí.
Hứa Ứng kinh ngạc quan sát bọn chúng, đám đậu binh này có thể sống sót sau đợt xung kích khủng khiếp như vậy, chứng tỏ bọn chúng không yếu ớt như mình tưởng.
Ngược lại mỗi người trong đám đậu binh đều rất mạnh, có thực lực bất phàm!
“Sau khi Chu Vũ Bà luyện bọn chúng thành đậu binh chắc chắn đã rèn luyện không ngừng, nâng cao chiến lực của đám đậu binh này.” Hứa Ứng thầm nghĩ.
“Ngài chuông, ngươi không sao chứ?”
Hứa Ứng gọi hai tiếng, giọng nói uể oải của quả chuông mới vang lên: “A Ứng, ta vốn bị thương, nay lại càng nặng, cần trốn vào Nê Hoàn động thiên của ngươi để chữa thương.”