Trạch Nhật Phi Thăng (Full)
Chương 75: Nói tiếng quỷ quái 1
Mọi người trong miếu vội vàng vận [Đạo Chân Toàn Cơ tường giải] theo chiều thuận, chỉ cảm thấy liên hệ giữa mình và ngôi miếu càng ngày càng giảm bớt, vội vàng lao ngay ra ngoài.
Phía sau, na tiên áo trắng đánh tới.
Một cô gái quay đầu lại, chỉ thấy na tiên áo trắng quay lưng về phía mình, sau lưng tách sang hai bên, tấm lưng như biến thành một cái miệng lớn tới mức vô lý.
Cô gái kia gào lên, sau đó bị na tiên áo trắng nuốt trọn cả người.
Lớp da của na tiên áo trắng nhúc nhích trong chốc lát rồi lại mở rộng, phun một bộ xương trắng ra ngoài rồi tiếp tục đánh về phía những người khác. Hắn hết sức nhẹ nhàng, bồng bềnh như làn gió, bay qua bay lại trong ngôi miếu, cứ bắt được ai là mở cái miệng sau lưng ra nuốt vào.
Nhưng vẫn có không ít người chạy trốn được ra ngoài miếu, Hứa Ứng dẫn theo Ngoan Thất, dốc hết sức nhảy một cái, lên trên một tảng đá lớn. Ngoan Thất đang định nhảy xuống tảng đá lớn khác thì Hứa Ứng cản lại: “Đừng cử động!”
Y đột nhiên phát động kiếm khí, xuất kiếm chém xuống, cắt tảng đá lớn thành hai.
Tảng đá mà bọn họ đang đứng không chịu nổi trọng lượng của họ, chậm rãi hạ xuống dưới, cứ như hòn đá rơi xuống nước.
Đám người chạy tới sau cũng học theo, nhảy lên tảng đá lớn, cắt tảng đá làm hai, có điều số người trên tảng đá quá nhiều khiến cho tốc độ rơi xuống càng ngày càng nhanh.
Trên tảng đá kia, một đám người xúm lại một chỗ gào thét thê thảm.
Ngoan Thất nằm nhoài bên rìa tảng đá nhìn xuống dưới nói: “Rơi xuống với tốc độ này, e là không sống nổi.”
Những người khác bèn cẩn thận hơn nhiều, không dám cắt quá nhiều đá ngay lập tức.
Đột nhiên căn miếu ầm ầm chấn động, như mọc ra vô số cái chân, đột ngột nhô từ dưới đất lên, nhào về phía đám người chạy ra ngoài miếu.
Giọng nói của na tiên áo trắng vang lên, cười ha hả nói: “Chắc ta tức tới phát điên mất rồi nên mới quên mất, ta không thể ra ngoài miếu bắt lấy các ngươi, nhưng ta có thể làm cho ngôi miếu đuổi theo các ngươi. Tên tiểu quỷ chơi kiếm với con rắn vô lại, các ngươi ở đâu rồi?”