Trạch Nhật Phi Thăng (Full)
Chương 73: Xà yêu tỏa sáng 1
Hứa Ứng làm sao chịu xuống, thiếu niên ra sức nháy mắt với Ngoan Thất, ra hiệu cho hắn mau mau rời khỏi, nói: “Ta không học đâu, ngươi có đi không? Trời sắp tối rồi, xung quanh đều là cõi âm, quỷ thần qua lại, cẩn thận không về nhà được!”
Nhưng Ngoan Thất đang hăng say, nói: “Vừa rồi ta nghe giảng, hiểu được một chút rồi. Ta phải ở lại đây học tập, nếu ngươi sợ quỷ thì cứ về trước đi, ta ở lại chỗ tiên nhân mấy hôm đã.”
Hứa Ứng tức giận tới mức nghiến răng, đột nhiên Nguyên Vị Ương ở bên cạnh lộ vẻ nghi hoặc, lẩm bẩm nói: “Trời tối, cõi âm? Đợi đã, nơi này có vấn đề!”
Hứa Ứng nhìn hắn hỏi: “Vấn đề gì?”
Lông mày Nguyên Vị Ương hơi nhíu lại nói: “Ngươi có chú ý tới tượng đá trên những tiên sơn này không? Ta và Kiêu bá không tới đây nghe giảng ngay mà đến mấy tòa tiên sơn kiểm tra một lượt, phát hiện rất nhiều tượng đá khổng lồ, điêu khắc các loại thần linh.”
Hứa Ứng hạ giọng nói: “Các ngươi có phát hiện văn tế chiêu hồn không?”
Nguyên Vị Ương thầm kinh hãi, ngẩng đầu lên nhìn hắn. Lão đầy tớ áo xạnh Kiêu bá cũng lộ vẻ kinh ngạc, nhìn Hứa Ứng thầm nghĩ: “Chẳng lẽ hắn đúng là đệ tử được đại thế gia nào đó bí mật bồi dưỡng? Nếu không sao lại biết cả văn tự bí ẩn như văn tế chiêu hồn?”
Văn tế chiêu hồn là văn tự phù lục kỳ lạ mà các đại thế gia phát hiện khi đào bới mộ chôn luyện khí sĩ thượng cổ và các động thiên, những văn tự này tối nghĩa khó hiểu nhưng lại ẩn chứa ảo diệu rất lớn.
Thế gia nhận được những văn tự này, đương nhiên phải cất giấu, không dễ dàng phơi bày với mọi người. Vì vậy đối với người đời thì văn tế chiêu hồn là một bí mật, cho dù trong nội bộ đại thế gia cũng không mấy người biết.
Nếu chỉ nhìn quần áo thì Hứa Ứng đúng là một gã nông thôn nhà quê, nhưng y lại biết văn tế chiêu hồn, như vậy chắc chắn là con cháu nòng cốt trong đại thế gia!
Nguyên Vị Ương nói: “Là tế văn chiêu hồn. Lúc trước ta vẫn không nghĩ ra vì sao tiên giới lại cần tế văn chiêu hồn, vừa rồi ngươi nhắc tới cõi âm, ta lại đột nhiên hiểu ra...”