Trạch Nhật Phi Thăng (Full)
Chương 72: Tiên tung quỷ ảnh 2
Lão đầy tớ áo đen bất đắc dĩ, mở lực lượng bí tàng, thần thức cực kỳ cường đại lập tức nâng hắn và Nguyên Vị Ương lên, hai người bước lên hư không đuổi theo Hứa Ứng.
Hứa Ứng quay đầu nhìn lại, cực kỳ kinh ngạc nói: “Các ngươi dùng thần thức bay lên? Làm thế nào vậy?”
Nguyên Vị Ương nói: “Bí tàng của Nguyên gia ta là bí tàng Hoàng Đình, Hoàng Đình ẩn chứa thần thức vô lượng, phối hợp với công pháp Nguyên gia là có thể dùng thần thức phi hành. Chẳng qua ta còn chưa làm được.”
Hứa Ứng nói: “Mấy hôm nay ta vẫn đang thí nghiệm đạp kiếm phi hành, nhưng vẫn không thành công, có lẽ vì vận dụng thần thức không tinh diệu bằng ngươi. Ta ở Vô Vọng sơn làm yêu vương, có thời gian thì tới chỗ ta chơi, chúng ta có thể cùng nghiên cứu.”
Nguyên Vị Ương lộ vẻ vui mừng, nhìn về phía lão đầy tớ áo xanh. Lão đầy tớ áo xanh sắc mặt trầm xuống, chậm rãi lắc đầu.
Nguyên Vị Ương buồn bã.
Quả chuông chở Hứa Ứng tới sau miếu. Phía sau miếu là một bức tường màu đỏ thắm, quả chuông đang định bay lên trên thì đột nhiên thấy bức tường sau miếu nứt ra thành một cái miệng lớn, trong miệng đầy răng nhọn, rộng khoảng vài trượng!
Cái miệng kia há to, phun mười mấy bộ xương người và xương thú ra ngoài, lại lè cái lưỡi đỏ chót ra lưu luyến liếm một bộ xương trong đó rồi mới ném đi, cuối cùng là chậm rãi khép lại.
Hứa Ứng kinh hãi tới mức tim đập thùm thụp loạn nhịp, nhìn về phía Nguyên Vị Ương, sắc mặt Nguyên Vị Ương lại không hề thay đổi, cứ như không phát hiện ra điều gì.
Hứa Ứng hỏi nhỏ: “Nguyên huynh đệ, ngươi không sợ à?”
Nguyên Vị Ương nói: “Xưa nay người nhà luôn dạy ta, phải làm sao để núi Thái sơn sập ngay trước mặt mà vẫn không biến sắc, cho dù có sợ hãi cũng không được thể hiện ra.”
Hứa Ứng bật cười nói: “Thế thì có gì thú vị? Ngươi từng xuống sông bắt cá, móc cá chạch bao giờ chưa?”
Nguyên Vị Ương lắc đầu.
“Hôm nào ta dẫn ngươi xuống sông. Ta ở Vô Vọng sơn làm yêu vương, nếu ngươi có thời gian...”