Trạch Nhật Phi Thăng (Full)
Chương 65: Tiên giới này, chẳng lành 1
“Vớ, vớ... làm gì có chuyện đó?”
Mạnh Bà tức giận quát: “Trà của lão thân thì làm gì có chuyện thêm nước? Nước trà của lão thân, thần tiên uống vào cũng thấy mê mang, quên đi kiếp trước kiếp này. Rõ ràng là ngươi cho người ta uống quá nhiều, uống tới mức có cảm giác.”
Mạnh Bà nói tới đây đột nhiên tỉnh ngộ, vội vàng nói: “Thượng sứ chớ trách. Chẳng qua bát canh của lão thân tuyệt đối không có chuyện thêm nước.”
Người kia cầm bát Mạnh Bà thang, bung cây dù xanh, nhẹ nhàng bước đi, từ từ biến mất giữa vào làn sương mù mông lung.
Trong thế giới miếu hoang, Hứa Ứng đột nhiên nhảy từ trên quả chuông xuống, đạp chân lên tòa tiên sơn bên dưới. Thiếu niên lao nhanh giữa rừng núi, tránh né bốn con rồng đá đang tìm kiếm ở trên, quả chuông theo sát sau lưng y, tới tế đàn gần nhất.
Bên rìa tế đàn, bức tượng đá tuy đã vỡ mất vài mảnh nhưng vẫn thấy được dáng vẻ dũng mãnh năm xưa, vẫn lưu chút uy phong hùng vĩ, không giận mà uy!
Kỳ quái nhất là, trên tượng đá còn có khí hương hỏa nồng đậm quấn quanh, còn mạnh mẽ hơn Tiết Linh Phủ!
“Thần linh đã chết mà khí hương hỏa vẫn chưa tan, đúng là kỳ quái.” Hứa Ứng lấy làm khó hiểu.
Sau khi thần linh bỏ mạng, khí hương hỏa trên người sẽ tản mác, đây là kiến thức thông thường.
Hứa Ứng đi tới quan sát, bên tai vang lên từng tiếng động ồn ào, đó là dư âm tiếng cầu nguyện của chúng sinh còn lưu lại trong khí hương hỏa.
Chúng sinh cầu nguyện thần linh, hoặc cầu mưa thuận gió hòa, hoặc cầu con cháu hưởng phúc, hoặc cầu bình anh lâu dài, hoặc cầu mưa nhiều ngũ cốc được mùa, những ý niệm này tương tự như tồn tưởng của luyện khí sĩ và na sư, kết hợp với khí hương hỏa, chính là pháp lực.
Pháp lực của thần linh phải xem năm tháng được thờ cúng, thời gian càng lâu thì pháp lực càng mạnh.