Trạch Nhật Phi Thăng (Full)
Chương 61: Nhất kiếm phá giới 1
Ngoài Linh Lăng thành, một chiếc xe kéo theo một loạt thị vệ bảo vệ xung quanh lên đường ra khỏi thành, đi về phía Thủy Khẩu miếu. Xe kéo cực kỳ hoa lệ, nóc xe bằng vàng, trên nóc là kim phượng, bốn chóp mái treo chuông vàng.
Thành xe màu đỏ mạ vàng, càng xe bằng gỗ dày khoảng một xích, bốn góc của xe kéo đều có một thị vệ đang ngồi, cảnh giác nhìn xung quanh. Phía trước xe kéo là hai yêu vương, mình người đầu trâu, cao gần hai trượng, cơ bắp cường tráng, có sức lực vô biên, đi đường là yêu phong cuồn cuộn, lỗ mũi xì khói.
Mới rời thành được vài dặm, đột nhiên xe kéo dừng lại, có thị vệ cúi người nói: “Thứ sử đại nhân, có dân nghèo ở Linh Lăng chặn đường cầu xin.”
Trong xe kéo là thứ sử Vĩnh Châu tên là Chu Hành, là một nam tử trung niên khoảng ba bốn mươi tuổi, bụng phệ, để hai chòm ria rủ xuống bên môi.
Thứ sử Chu Hành vén rèm xe, nhìn ra bên nogài, chỉ thấy ven đường là một loạt dân nghèo mặt mày xanh xao quỳ suốt mười dặm, ai nấy hô to: “Thanh thiên đại lão gia’, như bầy vịt gặp được chủ nhân.
Thứ sử Chu Hành hỏi: “Bọn họ muốn cầu xin cái gì? Bản quan thanh chính liêm minh, nếu không có gì quá đáng thì cứ đồng ý cho họ.”
Thị vệ đi lên tìm hiểu rồi bẩm báo: “Bọn họ nói không giao nộp được thuế má, không ăn được cơm, lại có Nại Hà gây hạ, những vùng đất mới quấy nhiễu đồng ruộng, quỷ hồn hoành hành bừa bãi, muốn xin đại nhân miễn thuế năm nay.”
“Điêu dân!”
Thứ sử Chu Hành giận tím mặt, nổi nóng tới mức trán nổi gân xanh, vỗ bàn quát lớn: “Đúng là một lũ điêu dân! Bọn chúng là lũ dân cày, vốn phải trồng lương thực, còn mặt mũi nào mà nói không ăn được cơm! Chẳng qua kiếm cớ trốn thuế thôi! Nại Hà xâm lấn, quỷ hồn hoành hành, quỷ hồn có ăn lương thực không? Đúng là đồ không biết xấu hổ!”
Hắn đứng dậy, cười lạnh nói: “Hơn nữa, không có tiền thì các ngươi đem mấy căn nhà ở phố xá sầm uất ra cho thuê đi, chẳng phải có tiền rồi sao? Lấy xe ngựa của các ngươi ra chở thuê, chẳng phải có tiền rồi sao? Cái lũ nông dân này không chịu cho thuê nhà của mình trong phố, để ngựa ở không mà chẳng thèm làm việc, thế thì còn mặt mũi nào mà đòi quỳ gối trước xe ngựa của quan lão gia xin cơm!”